Chương 178
"Tuyết tiền bối, Quân tiền bối, Nhị Ca, Tam Ca."
Khúc Duyệt đang lo lắng sốt ruột chạy tới, giật mình khi cảm nhận được kiếm kia đang quan sát nàng. Nàng cũng liếc mắt nhìn nó, tuy nghi hoặc nhưng cũng không có thời gian truy đến cùng, nàng dò hỏi tình hình chiến đấu trước: "Thế nào rồi ạ?"
"Còn có thể thế nào!" Tuyết Lí Hồng xoay mặt nhìn đồ đệ Cửu Hoang của mình, thấy cánh tay và cổ hắn đều có vết thương, mày khẽ nhíu lại, nhận ra vết thương đã được xử lý nên không hỏi nhiều, hướng về phía Tông Quyền ở cách đó trăm trượng bĩu môi: "Giống ngươi nói đấy, hắn gặp xui xẻo lớn rồi, cung thần bản mệnh cũng đứt dây luôn."
Tuy lo lắng đấy nhưng trong giọng nói của Tuyết Lí Hồng vẫn mang một tia vui sướng khi người gặp họa.
Khúc Duyệt nhìn thấy Tông Quyền bị đánh te tua, nhưng khi Phệ Vận Thú muốn vọt đến chỗ Quân Chấp lại bị Tông Quyền túm chặt đuôi. Y vận sức ném văng yêu thú ra xa giống như ném một quả tạ.
"Hồng thúc thúc." Hình Ngạn hành lễ với Tuyết Lí Hồng, nhìn về hướng Tông Quyền, không khỏi giật mình, "Yêu thú đã mạnh hơn rồi."
Lúc còn giao đấu với yêu thú ở chỗ núi lửa, Hình Ngạn đã cảm thấy nó vô cùng cường hãn, nếu đổi thành yêu thú của bây giờ e rằng hắn chẳng thể chịu đựng nổi một ngày.
"Cữu cữu, con tới giúp người!" Hình Ngạn rút ra cây thương bạc, định xông lên.
Tông Quyền: "Không cần!"
Nghe giọng y nghiêm khắc, Hình Ngạn chần chừ dừng bước.
Tuyết Lí Hồng: "Ngươi sĩ diện gì chứ hả?"
Nếu lo lắng Hình Ngạn bị hút vận may thì cũng thôi, thái độ này của Tông Quyền rõ ràng là bực bội tức tối, quyết tâm muốn tự mình phân thắng bại với Phệ Vận Thú.
"Thật không hổ là Thiên Võ đệ nhất cao thủ." Cửu Hoang xem chăm chú, "Tốc độ thích ứng cực nhanh, nếu không có gì thay đổi, tiếp tục cứng đối cứng hẳn là có thể thắng."
Lời này đương nhiên là phân tích cho Khúc Duyệt nghe, nhằm trấn an nàng.
Sau khi nghe xong Khúc Duyệt quả nhiên thở ra nhẹ nhõm, nếu thế thì không cần cha nàng phải ra tay.
- --- "Cốc tiền bối, đừng chần chờ nữa, cần mau chóng cầm lấy Thiên Kiếp mới được." Tuyết Thiền tiếp tục dùng mật ngữ nói với Quân Chấp, "Tông Quyền đích xác có thể thắng nhưng sau bị hấp thu hết vận may hắn sẽ ma hóa."
Quân Chấp khó xử: "Không phải ta không muốn, là Thiên Kiếp cứ không chịu để ta cầm, ta thấy nó không muốn nhận ta là chủ."
- --- "Đó là vì ngài đã dung hợp với ma chủng lâu lắm rồi, nó nhất thời không nhận ra khí tức của ngài, không chắc chắn ngài có phải là chủ nhân của nó hay không."
Quân Chấp phản ứng liền: "Đại Tư Tế muốn nói ta vốn là kiếm chủ Thiên Kiếp?"
- --- "Tiền bối thử xuất linh khí ra lòng bàn tay rồi hãy cầm kiếm, làm vài lần xem sao."
Bà ấy có thể điều khiển bội kiếm của Vi Tam Tuyệt, Quân Chấp không chút nghi ngờ thân phận của Tuyết Thiền, lòng bày tay bốc lên linh khí, xoay người vươn tay ra với Thiên Kiếp.
Thiên Kiếp vẫn chần chừ tránh né như cũ.
Trong lúc Quân Chấp thử giao tiếp với Thiên Kiếp, khóe mắt thoáng thấy Khúc Duyệt rùng mình một cái.
Không biết vì sao, Khúc Duyệt cảm thấy lạnh hết sống lưng, ý thức hải hơi đau đớn, tựa như ma trùng trong tâm mạch đang có dấu hiệu sống lại.
"Lục Nương?" Cửu Hoang quan sát tình hình chiến đấu nhưng không quên để ý nàng, đỡ phía sau nàng, "Nàng không thoải mái sao?"
Câu hỏi vừa bay ra khỏi miệng, Khúc Tống và Nguyên Hóa Nhất đều nhìn sang.
Hình Ngạn cũng xoay đầu.
Khúc Duyệt xua tay: "Ta không sao."
Quân Chấp cụp mắt xuống, truyền âm: "Khúc tiên sinh, bên trong kiếm của Vi sư tôn có chứa một ý thức."
Khúc Duyệt trợn mắt: "Hả?"
Quân Chấp: "Bà ấy tự xưng là Tuyết Thiền, Đại Tư Tế của tộc thiên nhân."
Khúc Duyệt ngẩn ngơ, nháy mắt sau đó trong đầu như có tiếng nổ ầm.
Đại... Đại Tư Tế?
Theo bản năng nàng muốn xoay lại nhìn kiếm Trầm Mặc nhưng cố nhịn xuống, tận lực khống chế không để lộ cảm xúc, ra vẻ như không có việc gì.
Nghe Quân Chấp tiếp tục nói: "Từ lúc cô tới, ta thấy bà ấy đặc biệt chú ý đến cô, ta không biết nguyên nhân nên nhắc nhở tiên sinh một tiếng."
Không được hoảng hốt, bàn tay bên dưới tay áo siết chặt thành nắm đấm, Khúc Duyệt hỏi: "Đại Tư Tế không cho Tông Quyền tiền bối và Tuyết Lí Hồng tiền bối biết sự hiện diện của mình sao?"
"Không có, bà ấy chỉ truyền âm cho một mình ta, hình như không muốn lộ diện trước mặt bọn họ." Quân Chấp vừa thử cầm kiếm vừa đáp, "Bà ấy gọi ta là Cốc tiền bối, thái độ rất cung kính khách khí, nói rằng ta không phải linh hồn của ma chủng mà là kiếm chủ của Thiên Kiếp..."
Khúc Duyệt mím chặt môi, hít sâu một hơi: "Nếu như vậy thì Quân tiền bối mau chóng thu phục Thiên Kiếp..."
Ý thức hải đột nhiên đau khủng khiếp!
Không biết Đại Tư Tế đã giở thủ đoạn gì, Khúc Duyệt cũng không biết mình có nên phản ứng hay không, không biết làm sao nàng đành cắn răng nhịn xuống.
- --- "Tiểu cô nương."
Giọng nói uy nghiêm lạnh băng vang lên trong ý thức hải của nàng.
Quả nhiên là Đại Tư Tế.
Khúc Duyệt làm ra vẻ cảnh giác: "Ai đó?"
- ---"Mẫu thân ngươi là ai?"
Khúc Duyệt không lộ sợ hãi: "Các hạ là ai?"
- --- "Ha..." Bà ta cười nhạo.
Khúc Duyệt không nhận ra được điều gì, tiếp tục giả bộ hồ đồ: "Các hạ cười cái gì?"
- --- "Cười ta thất trách, có thiên nữ lưu lạc bên ngoài mà ta lại chẳng hề hay biết. Thủ đoạn của cha mẹ ngươi giỏi lắm, khiến ta thật tò mò."
Bị phát hiện thật rồi, Khúc Duyệt kinh hoàng.
- --- "Ngươi không chịu nói cũng không sao, khi ta tự tay bắt ngươi về Thiên Nhân Cảnh, ta không tin mẫu thân ngươi không xuất hiện."
Thật ra sau khi bị vạch trần, nỗi khủng hoảng kia ngược lại dần dần tan đi, Khúc Duyệt chất vấn: "Xin hỏi tiền bối một tiếng, căn cứ vào luật thiên nhân, ta có tội hay không?"
- --- "Vô tội."
Khúc Duyệt: "Vậy ngài bắt ta về, cũng chẳng thể dụng hình với ta, mẫu thân ta không xuất hiện, ngài có thể làm gì? Cho tất cả thiên nữ xếp hàng, dung hồn với ta để nhận thân sao?"
- --- "Tiểu nha đầu miệng lưỡi sắc bén lắm!" Tuyết Thiền không bực, "Ngươi không cần lo, ta có rất nhiều cách."
Khúc Duyệt rũ mi cụp mắt: "Tiền bối, thượng bất chính hạ tắc loạn, bản thân ngài không trong sạch làm gì có tư cách đi chỉ trích các thiên nữ khác?"
- --- "Ta không trong sạch à?"
Khúc Duyệt đang lo lắng sốt ruột chạy tới, giật mình khi cảm nhận được kiếm kia đang quan sát nàng. Nàng cũng liếc mắt nhìn nó, tuy nghi hoặc nhưng cũng không có thời gian truy đến cùng, nàng dò hỏi tình hình chiến đấu trước: "Thế nào rồi ạ?"
"Còn có thể thế nào!" Tuyết Lí Hồng xoay mặt nhìn đồ đệ Cửu Hoang của mình, thấy cánh tay và cổ hắn đều có vết thương, mày khẽ nhíu lại, nhận ra vết thương đã được xử lý nên không hỏi nhiều, hướng về phía Tông Quyền ở cách đó trăm trượng bĩu môi: "Giống ngươi nói đấy, hắn gặp xui xẻo lớn rồi, cung thần bản mệnh cũng đứt dây luôn."
Tuy lo lắng đấy nhưng trong giọng nói của Tuyết Lí Hồng vẫn mang một tia vui sướng khi người gặp họa.
Khúc Duyệt nhìn thấy Tông Quyền bị đánh te tua, nhưng khi Phệ Vận Thú muốn vọt đến chỗ Quân Chấp lại bị Tông Quyền túm chặt đuôi. Y vận sức ném văng yêu thú ra xa giống như ném một quả tạ.
"Hồng thúc thúc." Hình Ngạn hành lễ với Tuyết Lí Hồng, nhìn về hướng Tông Quyền, không khỏi giật mình, "Yêu thú đã mạnh hơn rồi."
Lúc còn giao đấu với yêu thú ở chỗ núi lửa, Hình Ngạn đã cảm thấy nó vô cùng cường hãn, nếu đổi thành yêu thú của bây giờ e rằng hắn chẳng thể chịu đựng nổi một ngày.
"Cữu cữu, con tới giúp người!" Hình Ngạn rút ra cây thương bạc, định xông lên.
Tông Quyền: "Không cần!"
Nghe giọng y nghiêm khắc, Hình Ngạn chần chừ dừng bước.
Tuyết Lí Hồng: "Ngươi sĩ diện gì chứ hả?"
Nếu lo lắng Hình Ngạn bị hút vận may thì cũng thôi, thái độ này của Tông Quyền rõ ràng là bực bội tức tối, quyết tâm muốn tự mình phân thắng bại với Phệ Vận Thú.
"Thật không hổ là Thiên Võ đệ nhất cao thủ." Cửu Hoang xem chăm chú, "Tốc độ thích ứng cực nhanh, nếu không có gì thay đổi, tiếp tục cứng đối cứng hẳn là có thể thắng."
Lời này đương nhiên là phân tích cho Khúc Duyệt nghe, nhằm trấn an nàng.
Sau khi nghe xong Khúc Duyệt quả nhiên thở ra nhẹ nhõm, nếu thế thì không cần cha nàng phải ra tay.
- --- "Cốc tiền bối, đừng chần chờ nữa, cần mau chóng cầm lấy Thiên Kiếp mới được." Tuyết Thiền tiếp tục dùng mật ngữ nói với Quân Chấp, "Tông Quyền đích xác có thể thắng nhưng sau bị hấp thu hết vận may hắn sẽ ma hóa."
Quân Chấp khó xử: "Không phải ta không muốn, là Thiên Kiếp cứ không chịu để ta cầm, ta thấy nó không muốn nhận ta là chủ."
- --- "Đó là vì ngài đã dung hợp với ma chủng lâu lắm rồi, nó nhất thời không nhận ra khí tức của ngài, không chắc chắn ngài có phải là chủ nhân của nó hay không."
Quân Chấp phản ứng liền: "Đại Tư Tế muốn nói ta vốn là kiếm chủ Thiên Kiếp?"
- --- "Tiền bối thử xuất linh khí ra lòng bàn tay rồi hãy cầm kiếm, làm vài lần xem sao."
Bà ấy có thể điều khiển bội kiếm của Vi Tam Tuyệt, Quân Chấp không chút nghi ngờ thân phận của Tuyết Thiền, lòng bày tay bốc lên linh khí, xoay người vươn tay ra với Thiên Kiếp.
Thiên Kiếp vẫn chần chừ tránh né như cũ.
Trong lúc Quân Chấp thử giao tiếp với Thiên Kiếp, khóe mắt thoáng thấy Khúc Duyệt rùng mình một cái.
Không biết vì sao, Khúc Duyệt cảm thấy lạnh hết sống lưng, ý thức hải hơi đau đớn, tựa như ma trùng trong tâm mạch đang có dấu hiệu sống lại.
"Lục Nương?" Cửu Hoang quan sát tình hình chiến đấu nhưng không quên để ý nàng, đỡ phía sau nàng, "Nàng không thoải mái sao?"
Câu hỏi vừa bay ra khỏi miệng, Khúc Tống và Nguyên Hóa Nhất đều nhìn sang.
Hình Ngạn cũng xoay đầu.
Khúc Duyệt xua tay: "Ta không sao."
Quân Chấp cụp mắt xuống, truyền âm: "Khúc tiên sinh, bên trong kiếm của Vi sư tôn có chứa một ý thức."
Khúc Duyệt trợn mắt: "Hả?"
Quân Chấp: "Bà ấy tự xưng là Tuyết Thiền, Đại Tư Tế của tộc thiên nhân."
Khúc Duyệt ngẩn ngơ, nháy mắt sau đó trong đầu như có tiếng nổ ầm.
Đại... Đại Tư Tế?
Theo bản năng nàng muốn xoay lại nhìn kiếm Trầm Mặc nhưng cố nhịn xuống, tận lực khống chế không để lộ cảm xúc, ra vẻ như không có việc gì.
Nghe Quân Chấp tiếp tục nói: "Từ lúc cô tới, ta thấy bà ấy đặc biệt chú ý đến cô, ta không biết nguyên nhân nên nhắc nhở tiên sinh một tiếng."
Không được hoảng hốt, bàn tay bên dưới tay áo siết chặt thành nắm đấm, Khúc Duyệt hỏi: "Đại Tư Tế không cho Tông Quyền tiền bối và Tuyết Lí Hồng tiền bối biết sự hiện diện của mình sao?"
"Không có, bà ấy chỉ truyền âm cho một mình ta, hình như không muốn lộ diện trước mặt bọn họ." Quân Chấp vừa thử cầm kiếm vừa đáp, "Bà ấy gọi ta là Cốc tiền bối, thái độ rất cung kính khách khí, nói rằng ta không phải linh hồn của ma chủng mà là kiếm chủ của Thiên Kiếp..."
Khúc Duyệt mím chặt môi, hít sâu một hơi: "Nếu như vậy thì Quân tiền bối mau chóng thu phục Thiên Kiếp..."
Ý thức hải đột nhiên đau khủng khiếp!
Không biết Đại Tư Tế đã giở thủ đoạn gì, Khúc Duyệt cũng không biết mình có nên phản ứng hay không, không biết làm sao nàng đành cắn răng nhịn xuống.
- --- "Tiểu cô nương."
Giọng nói uy nghiêm lạnh băng vang lên trong ý thức hải của nàng.
Quả nhiên là Đại Tư Tế.
Khúc Duyệt làm ra vẻ cảnh giác: "Ai đó?"
- ---"Mẫu thân ngươi là ai?"
Khúc Duyệt không lộ sợ hãi: "Các hạ là ai?"
- --- "Ha..." Bà ta cười nhạo.
Khúc Duyệt không nhận ra được điều gì, tiếp tục giả bộ hồ đồ: "Các hạ cười cái gì?"
- --- "Cười ta thất trách, có thiên nữ lưu lạc bên ngoài mà ta lại chẳng hề hay biết. Thủ đoạn của cha mẹ ngươi giỏi lắm, khiến ta thật tò mò."
Bị phát hiện thật rồi, Khúc Duyệt kinh hoàng.
- --- "Ngươi không chịu nói cũng không sao, khi ta tự tay bắt ngươi về Thiên Nhân Cảnh, ta không tin mẫu thân ngươi không xuất hiện."
Thật ra sau khi bị vạch trần, nỗi khủng hoảng kia ngược lại dần dần tan đi, Khúc Duyệt chất vấn: "Xin hỏi tiền bối một tiếng, căn cứ vào luật thiên nhân, ta có tội hay không?"
- --- "Vô tội."
Khúc Duyệt: "Vậy ngài bắt ta về, cũng chẳng thể dụng hình với ta, mẫu thân ta không xuất hiện, ngài có thể làm gì? Cho tất cả thiên nữ xếp hàng, dung hồn với ta để nhận thân sao?"
- --- "Tiểu nha đầu miệng lưỡi sắc bén lắm!" Tuyết Thiền không bực, "Ngươi không cần lo, ta có rất nhiều cách."
Khúc Duyệt rũ mi cụp mắt: "Tiền bối, thượng bất chính hạ tắc loạn, bản thân ngài không trong sạch làm gì có tư cách đi chỉ trích các thiên nữ khác?"
- --- "Ta không trong sạch à?"