Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi (FULL - Dịch VIP)

Chương 4639

Chương 4639

“Vậy là tốt rồi. Em có thể phiền chị đón anh ấy tới công ty luôn được không?”

Nghe vậy, Mộ Mãn Loan càng ngày càng kinh ngạc: “Có phải là có chuyện gì quan trọng không?”

“Bên công ty MQ phái người tới, chỉ đích danh muốn gặp các chị.”

“MQ? Được rồi, chị sẽ đi đón Asius ngay.”

Mộ Mãn Loan cúp điện thoại, sau đó nói với tài xế: “Chú Văn, chúng ta tới đường Thái Bình đón người trước đi.”

Trong căn nhà xa hoa ở phố Thái Bình, Asius đang hỗn loạn nằm trên giường ngủ say sưa. Bởi vì vụ hiểu lầm lần trước nên gần đây, lịch trình của Asius bị nhét đầy. Ngày mai là cuối tuần, anh ta phải nghỉ ngơi mới được.

Bởi vì ngày mai là ngày anh ta hẹn Mộ Mãn Loan đi xem concert, anh ta phải xuất hiện trước mặt cô bằng trạng thái tốt nhất.

Đêm qua, anh ta ghi hình tiết mục tới khoảng 3 giờ sáng, trở về tắm rửa, skin care rồi lại ăn cơm đã là năm giờ sáng. Lúc này anh ta mới ngủ chưa được hai tiếng.

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại đặt bên cạnh gối đầu vang lên. Tiếng chuông “reng reng reng” vang lên trong căn phòng trống trải vô cùng chói tai.

Mấy ngày nay lịch trình thực sự quá nhiều, cho nên khi tiếng chuông đầu tiên vang lên, Asius không tỉnh dậy.

Hoặc là mặc dù nghe thấy tiếng chuông, nhưng đầu óc anh ta tạm thời chết máy, không muốn tỉnh dậy. Vất vả lắm tiếng chuông mới im lặng, chưa đầy mười giây sau lại vang lên tiếp. Tiếng chuông vô cùng cố chấp, rất có xu thế không nghe máy thì sẽ không bỏ qua.

Asius bị nghẹn đây cơn tức. Anh ta mơ màng mở mắt ra, chộp lấy di động, thậm chí không thèm nhìn màn hình mà bấm nút nghe máy luôn. Bị đánh thức nửa chừng nên giọng điệu anh ta rất giận chữ: “Mới sáng sớm mà gọi điện âm T, chán sống rồi hải”

Nghe thấy giọng nói hung ác của anh ta, Mộ Mẫn Loan ngây ngẩn cả người. Asius vấn không mở mắt, thấy đầu dây bên kia vẫn không nói gì, trong lòng vô cùng bực bội: “Bị câm hả?

Không nói thì tôi cúp máy đây!”

Asius đang định cúp máy thì một giọng nói trong trẻo vang lên: “Ngôi sao lớn, tôi nhớ hình như định vị của anh là chàng trai hàng xóm sáng sủa dịu dàng cơ mà. Sao anh dễ dàng bại lộ bộ mặt thật của mình vậy? Lỡ như phóng viên gọi điện tới thì sao?”

Giọng nói này… Asius chợt giật mình, lập tức tỉnh táo. Anh ta bật ngửa ngồi dậy, cúi đầu nhìn màn hình điện thoại thì thấy là số của Mộ Mẫn Loan.

Chết tiệt! Anh ta rủa thâm một tiếng, vội vàng ngồi ngay ngắn, ngay cả giọng nói cũng trở nên dịu dàng: “Là cô à..”

Mặc dù nghe rất bình tĩnh, nhưng trong lòng anh ta rất buồn bực. Vất vả lắm mới thấy Mộ Mẫn Loan gọi điện thoại cho mình, nhưng không ngờ mới bắt máy, mình lại mắng người ta một trận té tát. Nếu là mấy cô gái khác thì không chừng đã sớm ném điện thoại đi rồi, làm gì còn nửa đùa nửa chế nhạo như Mộ Mãn Loan, hóa giải không khí xấu hổ này.

Nhớ tới việc Mộ Mẫn Loan nói đỡ cho mình, cảm xúc của Asius nhanh chóng bình phục lại: “Tối qua ghi hình tiết mục hơi trễ nên… đầu óc tôi không tỉnh táo cho lắm”

“Không sao đâu.” Mộ Mãn Loan bình tĩnh đáp, mà Asius cũng có thể nghe được cô ấy không giận. Anh ta kìm nén sung sướng trong lòng, hỏi: “Cô gọi tới cho tôi vào lúc này có phải là có chuyện gì không?”

Nói tới đây, anh ta đã bắt đầu ảo tưởng Mộ Mãn Loan hẹn mình đi ăn cơm, xem điện ảnh.