Chương 901
Chương 901
Diệp Như Hề lập tức liền khủng hoảng, nói: “Anh và bà ngoại tôi……đã nói những gì?”
Tạ Trì Thành im lặng một lát, “Tôi cũng chưa nói cái gì.”
Anh là thật sự chưa nói gì.
Là người ở đầu bên kia nói liên tục.
Diệp Như Hệ không biết nội tình, chỉ lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi, thấy anh còn bình tĩnh thong dong như thế, bà ngoại hẳn là còn chưa nhận ra, cũng không nói lời gì không nên nói.
Tạ Trì Thành thấy cô dừng động tác, rất dứt khoát đi tới cảm máy sây trên mặt bàn, đơn giản thô lỗ, bắt đầu sây tóc cho cô.
Diệp Như Hề hoảng sợ, trực tiếp lui về phía sau một bước, anh lại thấp giọng quát: “Đừng nhúc nhích.”
Cô lập tức đứng yên, chỉ nghe thấy tiếng gió của máy sấy rì rì bên tai.
Động tác của anh rất nhẹ nhàng, ánh mặt chuyên chú, một tay câm máy sây, một tay nâng tóc cô, sẽ không nóng tới cô, lại bảo đảm sấy khô Kí càng.
Động tác quen thuộc, không chút trúc träc nào, giỗng hệt như trong trí nhớ của Diệp Như Hề.
Diệp Như Hề hơi hoảng hốt một chút, giông như quay trở vệ quá khứ, anh cũng từng dịu dàng sây tóc cho cô như vậy.
Khi đó đáy lòng cô mềm nhữn, không có chút kháng cự nào.
Giọng I nói âm trầm của anh vang lên: “Cúi đầu.”
Diệp Như Hề theo bản năng cúi đầu, giông như thỏ nhỏ ngoan ngoãn, dáng vẻ nghe lời như vậy khiên Tạ Trì Thành vừa lòng, ngay cả khóe môi cũng nhịn không được mà cong cong.
Sau khi sấy khô tới bảy phần anh mới tắt máy, đặt ở trên mặt bàn, nhưng người còn chưa rời đi, vân đứng tại chỗ.
Khi không có âm thanh của máy Sấy, bầu không khí bỗng nhiên trở nên yên tĩnh, quá im lặng, im lặng tới mức Diệp Như Hệ còn nghe được tiếng tim đập thình thịch của mình.
Cô mới vừa tắm xong, trên người còn vương mùi sữa tăm, mùi chanh thơm mát nhàn nhạt, không đậm mùi nhưng lại hấp dẫn.
Tạ Trì Thành cúi đầu nhìn cô, khuôn mặt không còn trang điểm đã lộ ra làn da trăng nốn như ‘ trứng gà bóc, ngay cả lỗ chân lông cũng không thấy đâu.
Có lẽ là tầm mắt anh quá mức trực tiếp, Diệp Như Hề gương mặt chậm rãi nhiễm một vạt đỏ ửng, hàng mi cong vút còn bất an rung động.
Dáng vẻ mảnh mai như vậy càng khiến người ta không thể rời mắt.
Anh bỗng nhiên tiến lên nửa bước, Diệp Như Hề sợ tới mức lập tức lùi về phía sau, cho tới khi lưng hoàn toàn dựa sát vách tường, ảnh từ từ tới gân, một tay chông ở trên tường, giọng phát ra cũng khàn khàn một cách kỳ lạ.
“Cô không sợ kẻ bắt cóc lại sợ tôi?”
Anh hỏi nhưng còn mang theo chút cười cọt.
Mặt Diệp Như Hề càng đỏ hơn, còn không thê cãi lại.
Cô thật sự càng sợ người đàn ông trước mặt hơn.
“Biết những người đó là ai không?”
Diệp Như Hề khẽ cắn môi dưới, lắc đầu. “Không biết.”