Chương 139: Vấn đề của mái tóc bạc
Khi Arya bước ra, trận đánh này chắc chắn không thể xảy ra được nữa.
Nhân vật chính của sự việc, người có thân phận cao quý Arya Stark.
Ai còn muốn ra tay với bạn của vị này, đứa con trai của gã đồ tể đó, ngay trước mặt cô bé chứ? Mệnh lệnh của hoàng tử là mệnh lệnh của hoàng tử, nhưng người ta cũng là con gái của Công tước phương Bắc mà.
Cuộc xung đột của những người có huyết thống cao quý như thế này, đám lính lác ăn lương bọn họ nhảy vào góp vui làm gì?
Nếu cứ nhất quyết đòi chém Mycah, tiểu thư này trực tiếp đứng chắn trước mặt thì làm thế nào? Ngươi định dùng vũ lực sao?
Thế thì đúng là chê mình sống quá thọ rồi.
Ai mà cho rằng việc con gái Công tước phương Bắc bị thương, sự việc sẽ nhỏ hơn việc hoàng tử bị thương chứ?
Thế là Lane mỉm cười thu kiếm vào bao, sáu người đối diện thì vô cùng lúng túng rút kiếm về.
Ai cũng biết họ có rút kiếm ra cũng chẳng chém được bất kỳ ai có mặt ở đây, nên cứ cầm kiếm mãi quả thực chỉ thấy thêm ngượng ngùng.
“Đi theo chúng tôi thôi, tiểu thư Stark, Bệ hạ và người thân của tiểu thư đều đang rất lo lắng.”
Kỵ sĩ Chó Săn nhấc phần che mặt trên mũ giáp lên, để lộ một khuôn mặt bị bỏng nặng nghiêm trọng, nhìn Arya và nói một cách bình thản.
Mặc dù giọng điệu vẫn đủ để hù dọa người khác, nhưng Lane cảm thấy đây hẳn đã là trạng thái ôn hòa nhất của hắn rồi.
Sau lưng Arya là Nymeria đang đi theo, cô bé nắm lấy góc áo giáp của Lane, bướng bỉnh nhìn thẳng vào kỵ sĩ Chó Săn và gật đầu.
Ngay sau đó, cả nhóm đi theo ánh lửa, đến một doanh trại khá lớn.
Đám đồ tể, thợ mộc, đầu bếp đi theo quân đội đều đang bận rộn làm việc riêng trong doanh trại, những kỵ sĩ và chiến binh trang bị tinh xảo thì tuần tra cảnh giới xung quanh doanh trại.
Trong đêm tối đen kịt, cả doanh trại nhất thời khiến người ta không phân biệt nổi có bao nhiêu người.
Lane hơi cảm thấy mới lạ khi nhìn tất cả những thứ này.
Theo lời kể của Arya, đây chắc hẳn là đoàn xe của nhà vua đưa Công tước phương Bắc đến kinh đô để nhậm chức Thủ tướng.
Đoàn xe với quy cách như thế này quả là hiếm thấy.
Trên đường đi, Arya nói nhỏ cho Lane biết, kỵ sĩ Chó Săn tên là Sandor Clegane, là hộ vệ của hoàng tử.
Sandor dẫn ba người một sói đi suốt quãng đường, hướng về phía căn lều lớn nhất ở giữa doanh trại.
Nghĩ cũng biết, đây chính là lều của nhà vua.
Nymeria được dẫn đến một chiếc cọc buộc ngựa, đeo vòng cổ vào, đứng cạnh một con sói tuyết khác rõ ràng là yên tĩnh hơn nhiều.
Đó chắc hẳn là con sói của chị gái Arya, tên là Lady.
Đi đến cửa, một người đàn ông có mái tóc nâu mắt xám giống hệt Arya nhanh bước ra đón.
“Cha!”
Arya vui sướng hét lớn rồi lao vào lòng ông.
Ông ấy có khí chất lạnh lùng như đá ở vùng đất đóng băng, nhìn qua là biết một người trưởng thành trong môi trường khắc nghiệt.
Nhưng người đàn ông này vào khoảnh khắc nhìn thấy Arya, tảng băng đã tan chảy.
Đầu tiên ông thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, sau đó mới mang vẻ mặt lo lắng, ôm lấy Arya cũng đang chạy về phía mình.
Arya chưa bao giờ xa cha mình lâu đến thế.
Tình cảm phun trào của cô bé dễ dàng được cha mình cảm nhận thấy, thế là những lời mắng mỏ đã chực trào nơi đầu môi liền không sao nói ra được nữa.
Eddard Stark, Công tước phương Bắc nổi tiếng với sự im lặng, công bằng và nghiêm khắc, mọi người gọi ông là ‘Sói Im Lặng’.
Ông không biết tại sao con gái mình lại có vẻ mặt như thể đã xa nhà rất lâu, nhưng ông bản năng biết rằng, điều Arya cần lúc này không phải là lời giáo huấn, mà là sự an ủi.
“Con không nên... không, không sao rồi. Arya, con quay về là không sao rồi.”
Lane bình thản và hài lòng nhìn cảnh tượng này.
Đây chính là lý do anh muốn đưa Arya về nhà.
Diện mạo của Lane, cùng với mái tóc dài ngang vai như bạc nóng chảy của anh rất bắt mắt.
Eddard sau khi an ủi con gái mình xong, được Arya kéo đến trước mặt Lane.
“Đây là Lane, thưa cha. Chính anh ấy đã cứu mạng con!”
Cô bé hân hoan nói.
Eddard mỉm cười, vừa chăm chú quan sát con ngươi của Thợ săn quái vật, vừa gửi lời cảm ơn.
“Cảm ơn ngài đã chăm sóc con gái tôi, ngài Lane. Ngay sau đây, nhà vua sẽ đưa ra phán quyết về sự việc lần này, tôi có thể mời ngài cùng tham dự không? Có lẽ lúc đó sẽ cần đến lời chứng của ngài.”
“Được diện kiến nhà vua là một vinh dự, tôi rất sẵn lòng.”
Lane nháy mắt với cô bé, vui vẻ chấp nhận. Đây là điều anh đã bàn bạc với Arya trên đường đi.
Eddard dẫn Arya và Lane vào, một người lính hộ tống bên cạnh ông thì dìu cậu bé Mycah đang không đi nổi đường, cả nhóm định tiến vào trong căn lều khổng lồ.
Nhưng kỵ sĩ Chó Săn lại chặn Lane đang định đi vào ở ngay cửa lều.
“Tháo kiếm của ngươi ra.”
“Này, tôi thấy bên trong có rất nhiều người cũng đeo kiếm mà.”
“Ngươi không giống với những người đó, ngươi lai lịch bất minh. Hơn nữa...” Sandor Clegane trên khuôn mặt bị bỏng nặng không có lấy một chút biểu cảm, hạ thấp giọng. “Ta biết ngươi nguy hiểm đến mức nào, thằng nhóc.”
Đi phía trước, Eddard đã vào trong lều nghe thấy tiếng động, liền quay đầu lại định nói giúp cho Lane.
Nhưng chưa đợi ông mở lời, trong lều đã truyền ra một tiếng gào rống vô cùng nóng nảy.
“Mẹ kiếp cái tầng địa ngục thứ bảy này! Cho người vào đây, Chó Săn! Chỉ vì một thanh kiếm sao? Ngươi tưởng cái căn phòng đầy những người đàn ông mang kiếm này đều là lũ yếu đuối nhát gan hết hả?!”
Lane có thể thấy Sandor kín đáo nghiến răng mình một cái, sau đó liền không quản Lane nữa mà đi vào trong.
Giọng nói này có thể tùy ý ra lệnh cho kỵ sĩ Chó Săn, địa vị chắc chắn ở trên hoàng tử, âm sắc là một người đàn ông trưởng thành... vậy chính là nhà vua rồi?
Đúng là một tính cách nóng nảy điển hình của một chiến binh.
Lane bước vào trong, nơi ở của nhà vua dù là lều thì cũng rất khác biệt.
Sàn nhà, đồ trang trí, đồ nội thất đều đầy đủ, nhìn từ bên trong thậm chí không thể phát hiện ra bên ngoài chỉ là một lớp vải bạt.
Đêm nay rất nhiều người vì cuộc xung đột giữa con trai nhà vua và con gái Công tước phương Bắc mà tập trung ở đây.
Lane vừa mới vào, liền nhìn thấy một chàng trai tuấn tú tóc vàng đang nói chuyện với vẻ đầy ủy khuất với người đàn ông béo đang ngồi trên chiếc ghế duy nhất tại hiện trường.
“Con thấy cô ấy bị bắt nạt, mới rút kiếm ra giúp cô ấy, nhưng con không ngờ cô ấy cư nhiên lại thả sói cắn con, thưa cha!”
Oa, lời nói này vừa mới vào nghe đã thấy đầy tính kịch như vậy sao?
Nếu không phải Lane biết con người và tính cách của Arya, không chừng anh cũng phải cân nhắc vài giây mới có thể đưa ra phán đoán đấy.
Vốn dĩ, người đàn ông béo ngồi trên chiếc ghế duy nhất, đang mang theo vẻ bực bội và thiếu kiên nhẫn rõ rệt, nghe lời than vãn của con trai mình.
Ông ấy là nhà vua đã giành được ngai vàng với tư cách là một chiến binh, sự dũng mãnh thời trẻ của ông cả bảy vương quốc đều biết.
Ai mà ngờ bây giờ con trai ông cư nhiên vì bị một con sói cắn vào cổ tay mà khóc lóc tỉ tê, thật là kinh tởm không chịu được!
Thà rằng con cầm búa nện chết tươi con sói đó tại chỗ thì ta còn có thể cười lớn hai tiếng!
Bị một con súc vật cắn đến phát khóc thì đúng là loại phế vật gì vậy?
Nhưng sự bực bội và thiếu kiên nhẫn này, vào khoảnh khắc Lane bước vào cửa liền lạnh xuống.
Người đàn ông béo đó nheo đôi mắt híp tịt vào trong lớp thịt má, đóng đinh lên mái tóc bạc của Lane, và vào lúc này bắn ra sát khí hãi hùng.
Cả căn phòng tự nhiên im lặng hẳn xuống.
Joffrey đang khóc lóc tỉ tê thậm chí vì thế mà nấc lên một cái, không dám nói thêm gì nữa.
“Eddard, đây là người ông mang tới?”
Công tước phương Bắc dường như đã liệu trước được phản ứng của ông ấy, tự nhiên mở lời.
“Robert, anh ấy không có liên quan gì đến nhà Targaryen cả. Lane, đi lại gần chút để Bệ hạ xem mắt của cậu.”
Là người bản địa như Arya thì hoàn toàn mờ mịt không hiểu gì.
Trái lại Lane nhớ lại ánh mắt của Eddard dừng lại trên tóc và con ngươi của mình lúc mới gặp vừa nãy.
Mắt, tóc... xem ra màu tóc như bạc nóng chảy cùng với kiểu con ngươi đặc biệt nào đó, là đặc điểm cơ thể của một bộ tộc đối địch nào đó của họ?
Dù sao bản thân Lane biết rõ, mình không có nửa điểm liên quan về huyết thống với thế giới này.
Hơn nữa đôi mắt mèo này rõ ràng là đặc trưng an toàn.
Thế là anh rất thản nhiên đi lại gần nhà vua.
Nhân vật chính của sự việc, người có thân phận cao quý Arya Stark.
Ai còn muốn ra tay với bạn của vị này, đứa con trai của gã đồ tể đó, ngay trước mặt cô bé chứ? Mệnh lệnh của hoàng tử là mệnh lệnh của hoàng tử, nhưng người ta cũng là con gái của Công tước phương Bắc mà.
Cuộc xung đột của những người có huyết thống cao quý như thế này, đám lính lác ăn lương bọn họ nhảy vào góp vui làm gì?
Nếu cứ nhất quyết đòi chém Mycah, tiểu thư này trực tiếp đứng chắn trước mặt thì làm thế nào? Ngươi định dùng vũ lực sao?
Thế thì đúng là chê mình sống quá thọ rồi.
Ai mà cho rằng việc con gái Công tước phương Bắc bị thương, sự việc sẽ nhỏ hơn việc hoàng tử bị thương chứ?
Thế là Lane mỉm cười thu kiếm vào bao, sáu người đối diện thì vô cùng lúng túng rút kiếm về.
Ai cũng biết họ có rút kiếm ra cũng chẳng chém được bất kỳ ai có mặt ở đây, nên cứ cầm kiếm mãi quả thực chỉ thấy thêm ngượng ngùng.
“Đi theo chúng tôi thôi, tiểu thư Stark, Bệ hạ và người thân của tiểu thư đều đang rất lo lắng.”
Kỵ sĩ Chó Săn nhấc phần che mặt trên mũ giáp lên, để lộ một khuôn mặt bị bỏng nặng nghiêm trọng, nhìn Arya và nói một cách bình thản.
Mặc dù giọng điệu vẫn đủ để hù dọa người khác, nhưng Lane cảm thấy đây hẳn đã là trạng thái ôn hòa nhất của hắn rồi.
Sau lưng Arya là Nymeria đang đi theo, cô bé nắm lấy góc áo giáp của Lane, bướng bỉnh nhìn thẳng vào kỵ sĩ Chó Săn và gật đầu.
Ngay sau đó, cả nhóm đi theo ánh lửa, đến một doanh trại khá lớn.
Đám đồ tể, thợ mộc, đầu bếp đi theo quân đội đều đang bận rộn làm việc riêng trong doanh trại, những kỵ sĩ và chiến binh trang bị tinh xảo thì tuần tra cảnh giới xung quanh doanh trại.
Trong đêm tối đen kịt, cả doanh trại nhất thời khiến người ta không phân biệt nổi có bao nhiêu người.
Lane hơi cảm thấy mới lạ khi nhìn tất cả những thứ này.
Theo lời kể của Arya, đây chắc hẳn là đoàn xe của nhà vua đưa Công tước phương Bắc đến kinh đô để nhậm chức Thủ tướng.
Đoàn xe với quy cách như thế này quả là hiếm thấy.
Trên đường đi, Arya nói nhỏ cho Lane biết, kỵ sĩ Chó Săn tên là Sandor Clegane, là hộ vệ của hoàng tử.
Sandor dẫn ba người một sói đi suốt quãng đường, hướng về phía căn lều lớn nhất ở giữa doanh trại.
Nghĩ cũng biết, đây chính là lều của nhà vua.
Nymeria được dẫn đến một chiếc cọc buộc ngựa, đeo vòng cổ vào, đứng cạnh một con sói tuyết khác rõ ràng là yên tĩnh hơn nhiều.
Đó chắc hẳn là con sói của chị gái Arya, tên là Lady.
Đi đến cửa, một người đàn ông có mái tóc nâu mắt xám giống hệt Arya nhanh bước ra đón.
“Cha!”
Arya vui sướng hét lớn rồi lao vào lòng ông.
Ông ấy có khí chất lạnh lùng như đá ở vùng đất đóng băng, nhìn qua là biết một người trưởng thành trong môi trường khắc nghiệt.
Nhưng người đàn ông này vào khoảnh khắc nhìn thấy Arya, tảng băng đã tan chảy.
Đầu tiên ông thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, sau đó mới mang vẻ mặt lo lắng, ôm lấy Arya cũng đang chạy về phía mình.
Arya chưa bao giờ xa cha mình lâu đến thế.
Tình cảm phun trào của cô bé dễ dàng được cha mình cảm nhận thấy, thế là những lời mắng mỏ đã chực trào nơi đầu môi liền không sao nói ra được nữa.
Eddard Stark, Công tước phương Bắc nổi tiếng với sự im lặng, công bằng và nghiêm khắc, mọi người gọi ông là ‘Sói Im Lặng’.
Ông không biết tại sao con gái mình lại có vẻ mặt như thể đã xa nhà rất lâu, nhưng ông bản năng biết rằng, điều Arya cần lúc này không phải là lời giáo huấn, mà là sự an ủi.
“Con không nên... không, không sao rồi. Arya, con quay về là không sao rồi.”
Lane bình thản và hài lòng nhìn cảnh tượng này.
Đây chính là lý do anh muốn đưa Arya về nhà.
Diện mạo của Lane, cùng với mái tóc dài ngang vai như bạc nóng chảy của anh rất bắt mắt.
Eddard sau khi an ủi con gái mình xong, được Arya kéo đến trước mặt Lane.
“Đây là Lane, thưa cha. Chính anh ấy đã cứu mạng con!”
Cô bé hân hoan nói.
Eddard mỉm cười, vừa chăm chú quan sát con ngươi của Thợ săn quái vật, vừa gửi lời cảm ơn.
“Cảm ơn ngài đã chăm sóc con gái tôi, ngài Lane. Ngay sau đây, nhà vua sẽ đưa ra phán quyết về sự việc lần này, tôi có thể mời ngài cùng tham dự không? Có lẽ lúc đó sẽ cần đến lời chứng của ngài.”
“Được diện kiến nhà vua là một vinh dự, tôi rất sẵn lòng.”
Lane nháy mắt với cô bé, vui vẻ chấp nhận. Đây là điều anh đã bàn bạc với Arya trên đường đi.
Eddard dẫn Arya và Lane vào, một người lính hộ tống bên cạnh ông thì dìu cậu bé Mycah đang không đi nổi đường, cả nhóm định tiến vào trong căn lều khổng lồ.
Nhưng kỵ sĩ Chó Săn lại chặn Lane đang định đi vào ở ngay cửa lều.
“Tháo kiếm của ngươi ra.”
“Này, tôi thấy bên trong có rất nhiều người cũng đeo kiếm mà.”
“Ngươi không giống với những người đó, ngươi lai lịch bất minh. Hơn nữa...” Sandor Clegane trên khuôn mặt bị bỏng nặng không có lấy một chút biểu cảm, hạ thấp giọng. “Ta biết ngươi nguy hiểm đến mức nào, thằng nhóc.”
Đi phía trước, Eddard đã vào trong lều nghe thấy tiếng động, liền quay đầu lại định nói giúp cho Lane.
Nhưng chưa đợi ông mở lời, trong lều đã truyền ra một tiếng gào rống vô cùng nóng nảy.
“Mẹ kiếp cái tầng địa ngục thứ bảy này! Cho người vào đây, Chó Săn! Chỉ vì một thanh kiếm sao? Ngươi tưởng cái căn phòng đầy những người đàn ông mang kiếm này đều là lũ yếu đuối nhát gan hết hả?!”
Lane có thể thấy Sandor kín đáo nghiến răng mình một cái, sau đó liền không quản Lane nữa mà đi vào trong.
Giọng nói này có thể tùy ý ra lệnh cho kỵ sĩ Chó Săn, địa vị chắc chắn ở trên hoàng tử, âm sắc là một người đàn ông trưởng thành... vậy chính là nhà vua rồi?
Đúng là một tính cách nóng nảy điển hình của một chiến binh.
Lane bước vào trong, nơi ở của nhà vua dù là lều thì cũng rất khác biệt.
Sàn nhà, đồ trang trí, đồ nội thất đều đầy đủ, nhìn từ bên trong thậm chí không thể phát hiện ra bên ngoài chỉ là một lớp vải bạt.
Đêm nay rất nhiều người vì cuộc xung đột giữa con trai nhà vua và con gái Công tước phương Bắc mà tập trung ở đây.
Lane vừa mới vào, liền nhìn thấy một chàng trai tuấn tú tóc vàng đang nói chuyện với vẻ đầy ủy khuất với người đàn ông béo đang ngồi trên chiếc ghế duy nhất tại hiện trường.
“Con thấy cô ấy bị bắt nạt, mới rút kiếm ra giúp cô ấy, nhưng con không ngờ cô ấy cư nhiên lại thả sói cắn con, thưa cha!”
Oa, lời nói này vừa mới vào nghe đã thấy đầy tính kịch như vậy sao?
Nếu không phải Lane biết con người và tính cách của Arya, không chừng anh cũng phải cân nhắc vài giây mới có thể đưa ra phán đoán đấy.
Vốn dĩ, người đàn ông béo ngồi trên chiếc ghế duy nhất, đang mang theo vẻ bực bội và thiếu kiên nhẫn rõ rệt, nghe lời than vãn của con trai mình.
Ông ấy là nhà vua đã giành được ngai vàng với tư cách là một chiến binh, sự dũng mãnh thời trẻ của ông cả bảy vương quốc đều biết.
Ai mà ngờ bây giờ con trai ông cư nhiên vì bị một con sói cắn vào cổ tay mà khóc lóc tỉ tê, thật là kinh tởm không chịu được!
Thà rằng con cầm búa nện chết tươi con sói đó tại chỗ thì ta còn có thể cười lớn hai tiếng!
Bị một con súc vật cắn đến phát khóc thì đúng là loại phế vật gì vậy?
Nhưng sự bực bội và thiếu kiên nhẫn này, vào khoảnh khắc Lane bước vào cửa liền lạnh xuống.
Người đàn ông béo đó nheo đôi mắt híp tịt vào trong lớp thịt má, đóng đinh lên mái tóc bạc của Lane, và vào lúc này bắn ra sát khí hãi hùng.
Cả căn phòng tự nhiên im lặng hẳn xuống.
Joffrey đang khóc lóc tỉ tê thậm chí vì thế mà nấc lên một cái, không dám nói thêm gì nữa.
“Eddard, đây là người ông mang tới?”
Công tước phương Bắc dường như đã liệu trước được phản ứng của ông ấy, tự nhiên mở lời.
“Robert, anh ấy không có liên quan gì đến nhà Targaryen cả. Lane, đi lại gần chút để Bệ hạ xem mắt của cậu.”
Là người bản địa như Arya thì hoàn toàn mờ mịt không hiểu gì.
Trái lại Lane nhớ lại ánh mắt của Eddard dừng lại trên tóc và con ngươi của mình lúc mới gặp vừa nãy.
Mắt, tóc... xem ra màu tóc như bạc nóng chảy cùng với kiểu con ngươi đặc biệt nào đó, là đặc điểm cơ thể của một bộ tộc đối địch nào đó của họ?
Dù sao bản thân Lane biết rõ, mình không có nửa điểm liên quan về huyết thống với thế giới này.
Hơn nữa đôi mắt mèo này rõ ràng là đặc trưng an toàn.
Thế là anh rất thản nhiên đi lại gần nhà vua.