Chương 309: Ciri
Tiếng gầm rú của quái vật và tiếng thét của kẻ sống sót đều đã dừng lại.
Khu rừng đã tồn tại từ thời viễn cổ này không hề có một chút gợn sóng nào.
Cái chết, săn giết, phản sát, tiếng kêu bi ai... những vở kịch tương tự đã diễn ra trong khu rừng này suốt bao nhiêu năm tháng không sao đếm xuể, mỗi ngày mỗi năm, mỗi thời mỗi khắc.
Lane vung vẩy những mảnh vụn máu thịt trên thanh Lady of The Lake, kỹ thuật sử dụng lưỡi dao không khí vừa rồi đã khiến con quái vật này bị xuất huyết trầm trọng, nhưng kỹ thuật này cũng khiến bản thân Lane không bị dính bao nhiêu chất bẩn.
Có thể nói là vô cùng vừa ý anh.
Dưới đất, cơ thể của con Yghern đã dần co quắp lại trong những cú giật mình mang tính phản xạ thần kinh, sau đó trở nên cứng đờ. Những chiếc răng nanh và cơ quan miệng đang nhỏ chất độc đóng mở liên tục, nhưng tốc độ ngày càng chậm chạp.
Sức sống của động vật chân đốt khiến nó muốn di chuyển cơ thể, để ít ra cũng cắn được một phát trước khi chết. Nhưng hiện tại bộ phận cơ thể mà nó có thể điều động được, chỉ còn lại một phần ba ở gần phía đầu mà thôi.
Cú chém ngược từ dưới lên theo chiều thẳng đứng vừa rồi của Lane, vì sự vặn vẹo của chính con Yghern mà đã không hoàn thành được một lần phân tách thẳng đứng hoàn mỹ.
Nhìn từ vết cắt trên cơ thể con rết khổng lồ, đó thực chất là một đường đao chéo thẳng tắp.
Vết cắt chéo hướng lên trên đã băng qua mấy đốt cơ thể của nó, cuối cùng chém đứt vài chiếc chân phụ, rồi chém ra khỏi cơ thể.
Vết đao không đạt được dự tính này khiến Lane có chút khó chịu trong lòng.
Cho nên lúc này anh thậm chí không vội vàng đi tới chỗ cơ thể con Yghern để lột lấy nguyên liệu và chiến lợi phẩm, mà xoay người đi tới trước mặt kẻ nhỏ con đang bị dọa đến ngây người kia.
Anh quỳ một chân xuống, như vậy mới có thể khiến hai người có sự chênh lệch chiều cao khổng lồ giữ được tầm mắt ngang nhau.
“Oa hồ, không phải Godling, cũng không phải Pixie, Halfling, mà là một đứa trẻ loài người?”
Lane đánh giá cô bé vốn tuyệt đối không nên xuất hiện ở nơi này.
Mái tóc màu xám chuột xinh đẹp và có độ bóng loáng, một đôi mắt xanh lá mạ to tròn đẹp đẽ, trông chừng khoảng tám chín tuổi là cùng.
Anh ngửi thấy được, mùi hương trên người cô bé này giống như những chiếc lông vũ ấm áp, đó là loại mùi hương ấm cúng như một chiếc gối sạch sẽ vậy.
“Chuyện này thực sự không tầm thường chút nào, nhóc con. Ở cái độ tuổi nhỏ thế này, làm sao nhóc có thể đi sâu vào tận bên trong rừng Brokilon được?”
“Này! Tỉnh lại đi!”
Cô bé này không còn nghi ngờ gì nữa là đã bị dọa cho không nhẹ.
Lane nhìn về phía đài đất cao đằng kia một cái, hai vị Witcher cùng với Dryad đã tìm thấy tuyến đường khác, đang từ từ leo xuống.
“Tôi không sợ, cũng không cần tỉnh lại.”
Lane quay đầu lại, vừa vặn nghe thấy cô bé này đang dùng ngữ khí thấp đến mức không thể thấp hơn để phản bác lại mình.
Vừa mới thoát chết khỏi miệng quái vật, ngay lập tức đã có thể cãi lại.
Chuyện này không cần nhìn cũng biết đây là một đứa trẻ gan lớn lại có tính khí bướng bỉnh.
Trong não hải, Mantus sau khi dùng tầm nhìn của Lane quét qua cô bé, đã đưa ra báo cáo phân tích cho chủ thể.
“Thưa ngài, tóc của cô bé tuy rối rắm và dính những mảnh lá vụn, lá thông, nhưng lại sạch sẽ và mềm mại. Tay của cô bé trông thì bẩn, nhưng không có vết sẹo và dấu vết của việc làm lụng. Đôi ủng dưới chân được làm từ da bê, chiếc áo choàng dày trên người dùng chất liệu nhung thiên nga. Đây không phải là một cô bé nhà nông bình thường.”
Lane chợt nhớ tới mấy gã binh sĩ Verden đã chết trên con đường tiến vào rừng Brokilon.
Họ cũng không phải là binh sĩ và người hầu vũ trang bình thường, và nếu như sự tiến công của Verden đối với Brokilon đã bắt đầu, thì cũng sẽ không chỉ phái đi có bấy nhiêu người.
Mà nếu như là để họ vào rừng trinh sát... vua Ervyll cho dù ngay cả việc đi tiểu cũng dính vào quần, thì chắc cũng không đến mức hồ đồ tới nỗi nghĩ rằng vài gã binh sĩ có thể trinh sát được cái gì từ địa bàn của các Dryad đâu nhỉ? —— Họ tới là vì đứa trẻ này.
Xác suất lớn chính là như vậy rồi.
Lane cảm thấy anh có lẽ đã cứu được một nhân vật không đơn giản.
“Nhóc tên là gì, cô bé?”
Cô bé cúi đầu khịt khịt mũi, không trả lời. Chỉ là thi thoảng lại ngước mắt liếc nhìn Lane một cái, rồi lại vội vàng cúi xuống.
Vị Witcher trẻ tuổi há miệng, cảm thấy người hơi tê dại.
Anh không phải là chưa từng sống cùng với bé gái, hồi đó đi lang thang cùng với Arya cảm thấy cũng khá tốt.
Nhưng giờ anh đã biết rồi, không phải bé gái nào cũng có thể hào sảng dứt khoát như ‘Huyết mạch của Sói’ cả.
Cô bé sau khi bị dọa mà vẫn ngoan cố này, khiến Lane cảm thấy bó tay không có cách nào.
May mà lúc này, ba người kia cuối cùng cũng từ trên đài đất cao xuống tới nơi, đi về phía này.
Geralt không biết tại sao, bước chân lại vừa gấp vừa nhanh.
“Lane, cậu có sao không? Cô bé, còn nhóc thì sao?”
Còn chưa tới gần, lão đã liên tục đặt câu hỏi một cách dồn dập.
Lane từ tư thế quỳ một chân đứng dậy, tiện tay xách cổ áo sau của cô bé lôi đến trước mặt, giống như đang xách lớp da cổ sau của con mèo nhỏ mà đưa ra cho họ xem.
“Không sao, cả hai chúng tôi đều rất ổn.”
Geralt cùng với Vesemir trông vẻ mặt đều thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ có cô bé trên tay Lane, cô bé giống như mới phản ứng lại được việc mình bị xách lên.
Bị treo trên tay Lane, ngẩn người một lát sau đó mới phát ra tiếng hét lớn lanh lảnh và cáu kỉnh.
“Anh dám đối xử với tôi như vậy sao!!!”
Cô bé muốn kiêu ngạo ngẩng đầu lên, nhưng bị hạn chế bởi việc cổ áo sau bị xách, chết đi sống lại cũng không ngẩng lên được. Thế là tay ngắn và chân ngắn chỉ có thể khua khoắng trong không trung như đang bơi vậy.
Geralt sau khi xác nhận hai người an toàn vô sự, luồng lo âu khó hiểu trong lòng lập tức biến mất.
Lão cũng chẳng thèm quan tâm tới cô bé đang giống như con mèo nhỏ cáu kỉnh kia.
Bởi vì cô bé bị Lane xách lên, lão lúc này vừa vặn không cần phải ngồi xuống mà vẫn có thể nhìn thẳng vào mắt cô bé.
Đây là một tin tốt, vừa rồi leo xuống con dốc dựng đứng mười mét đã khiến lão cảm thấy hơi đau đầu gối rồi.
“Nhóc tên là gì, nhóc con? Tôi đang hỏi nhóc đấy.”
Geralt chú ý tới, khi cô bé nhìn thấy Braenn ở phía sau, cô bé rất biết điều mà lộ ra một thoáng sợ hãi và tò mò.
Nói một cách đơn giản —— nhận sai rồi.
Thế là trong lần hỏi chuyện này, cô bé trả lời một cách uể oải: “Ciri.”
“Hả.” Lane khẽ cười thành tiếng, “Đứa trẻ này có duyên với ông phết đấy, Geralt. Vừa rồi tôi hỏi kiểu gì cô bé cũng không thèm đáp lời.”
“Phải rồi, cao quý lại bướng bỉnh. Chúng ta đáng lẽ nên nghĩ đến rồi chứ, đây là một vị công chúa cao quý đấy.”
Vesemir nói bằng ngữ khí của một người già nhìn một đứa trẻ nghịch ngợm.
“Các cậu nói sau khi tôi tiến vào rừng thì có mấy gã binh sĩ Verden không bình thường đi tới, vậy ước chừng là tới tìm cô bé rồi. Là công chúa của Verden sao?”
Kinh nghiệm của Vesemir rất lão luyện, tạm thời chắp vá thông tin một chút liền đưa ra kết luận gần giống với những gì Lane đã phân tích và quan sát.
“Tôi mới không phải là công chúa gì đó của Verden! Đồ vô lễ, mau bỏ tôi xuống! Chính các người đã nói, tôi là công chúa! Các người phải tôn trọng tôi!”
Cô bé vẫn còn vùng vẫy trong không trung, giống như một con mèo nhỏ đang vội vàng cắn người.
Nửa câu đầu của cả câu nói là để vặn lại Vesemir, nửa câu sau thì là nhắm vào Lane.
Chàng trai trẻ chẳng thèm để ý tới công chúa hay vương tử gì cả, anh chẳng quan tâm chút nào.
“Này, đây là Brokilon, ở đây không có công chúa, những đứa trẻ xông vào đây đều bị gọi chung là ‘nhóc con ngu ngốc’.”
“Tôi chính là công chúa!”
Đối mặt với sự phản đối mãnh liệt của ‘con mèo nhỏ’, Geralt cũng không cảm xúc mà mỉa mai.
“Công chúa sẽ không một thân một mình chạy đi chạy lại trong rừng, cũng sẽ không sụt sịt mũi không ngừng... nói đi, nhóc bị viêm mũi rồi à?”
Khu rừng đã tồn tại từ thời viễn cổ này không hề có một chút gợn sóng nào.
Cái chết, săn giết, phản sát, tiếng kêu bi ai... những vở kịch tương tự đã diễn ra trong khu rừng này suốt bao nhiêu năm tháng không sao đếm xuể, mỗi ngày mỗi năm, mỗi thời mỗi khắc.
Lane vung vẩy những mảnh vụn máu thịt trên thanh Lady of The Lake, kỹ thuật sử dụng lưỡi dao không khí vừa rồi đã khiến con quái vật này bị xuất huyết trầm trọng, nhưng kỹ thuật này cũng khiến bản thân Lane không bị dính bao nhiêu chất bẩn.
Có thể nói là vô cùng vừa ý anh.
Dưới đất, cơ thể của con Yghern đã dần co quắp lại trong những cú giật mình mang tính phản xạ thần kinh, sau đó trở nên cứng đờ. Những chiếc răng nanh và cơ quan miệng đang nhỏ chất độc đóng mở liên tục, nhưng tốc độ ngày càng chậm chạp.
Sức sống của động vật chân đốt khiến nó muốn di chuyển cơ thể, để ít ra cũng cắn được một phát trước khi chết. Nhưng hiện tại bộ phận cơ thể mà nó có thể điều động được, chỉ còn lại một phần ba ở gần phía đầu mà thôi.
Cú chém ngược từ dưới lên theo chiều thẳng đứng vừa rồi của Lane, vì sự vặn vẹo của chính con Yghern mà đã không hoàn thành được một lần phân tách thẳng đứng hoàn mỹ.
Nhìn từ vết cắt trên cơ thể con rết khổng lồ, đó thực chất là một đường đao chéo thẳng tắp.
Vết cắt chéo hướng lên trên đã băng qua mấy đốt cơ thể của nó, cuối cùng chém đứt vài chiếc chân phụ, rồi chém ra khỏi cơ thể.
Vết đao không đạt được dự tính này khiến Lane có chút khó chịu trong lòng.
Cho nên lúc này anh thậm chí không vội vàng đi tới chỗ cơ thể con Yghern để lột lấy nguyên liệu và chiến lợi phẩm, mà xoay người đi tới trước mặt kẻ nhỏ con đang bị dọa đến ngây người kia.
Anh quỳ một chân xuống, như vậy mới có thể khiến hai người có sự chênh lệch chiều cao khổng lồ giữ được tầm mắt ngang nhau.
“Oa hồ, không phải Godling, cũng không phải Pixie, Halfling, mà là một đứa trẻ loài người?”
Lane đánh giá cô bé vốn tuyệt đối không nên xuất hiện ở nơi này.
Mái tóc màu xám chuột xinh đẹp và có độ bóng loáng, một đôi mắt xanh lá mạ to tròn đẹp đẽ, trông chừng khoảng tám chín tuổi là cùng.
Anh ngửi thấy được, mùi hương trên người cô bé này giống như những chiếc lông vũ ấm áp, đó là loại mùi hương ấm cúng như một chiếc gối sạch sẽ vậy.
“Chuyện này thực sự không tầm thường chút nào, nhóc con. Ở cái độ tuổi nhỏ thế này, làm sao nhóc có thể đi sâu vào tận bên trong rừng Brokilon được?”
“Này! Tỉnh lại đi!”
Cô bé này không còn nghi ngờ gì nữa là đã bị dọa cho không nhẹ.
Lane nhìn về phía đài đất cao đằng kia một cái, hai vị Witcher cùng với Dryad đã tìm thấy tuyến đường khác, đang từ từ leo xuống.
“Tôi không sợ, cũng không cần tỉnh lại.”
Lane quay đầu lại, vừa vặn nghe thấy cô bé này đang dùng ngữ khí thấp đến mức không thể thấp hơn để phản bác lại mình.
Vừa mới thoát chết khỏi miệng quái vật, ngay lập tức đã có thể cãi lại.
Chuyện này không cần nhìn cũng biết đây là một đứa trẻ gan lớn lại có tính khí bướng bỉnh.
Trong não hải, Mantus sau khi dùng tầm nhìn của Lane quét qua cô bé, đã đưa ra báo cáo phân tích cho chủ thể.
“Thưa ngài, tóc của cô bé tuy rối rắm và dính những mảnh lá vụn, lá thông, nhưng lại sạch sẽ và mềm mại. Tay của cô bé trông thì bẩn, nhưng không có vết sẹo và dấu vết của việc làm lụng. Đôi ủng dưới chân được làm từ da bê, chiếc áo choàng dày trên người dùng chất liệu nhung thiên nga. Đây không phải là một cô bé nhà nông bình thường.”
Lane chợt nhớ tới mấy gã binh sĩ Verden đã chết trên con đường tiến vào rừng Brokilon.
Họ cũng không phải là binh sĩ và người hầu vũ trang bình thường, và nếu như sự tiến công của Verden đối với Brokilon đã bắt đầu, thì cũng sẽ không chỉ phái đi có bấy nhiêu người.
Mà nếu như là để họ vào rừng trinh sát... vua Ervyll cho dù ngay cả việc đi tiểu cũng dính vào quần, thì chắc cũng không đến mức hồ đồ tới nỗi nghĩ rằng vài gã binh sĩ có thể trinh sát được cái gì từ địa bàn của các Dryad đâu nhỉ? —— Họ tới là vì đứa trẻ này.
Xác suất lớn chính là như vậy rồi.
Lane cảm thấy anh có lẽ đã cứu được một nhân vật không đơn giản.
“Nhóc tên là gì, cô bé?”
Cô bé cúi đầu khịt khịt mũi, không trả lời. Chỉ là thi thoảng lại ngước mắt liếc nhìn Lane một cái, rồi lại vội vàng cúi xuống.
Vị Witcher trẻ tuổi há miệng, cảm thấy người hơi tê dại.
Anh không phải là chưa từng sống cùng với bé gái, hồi đó đi lang thang cùng với Arya cảm thấy cũng khá tốt.
Nhưng giờ anh đã biết rồi, không phải bé gái nào cũng có thể hào sảng dứt khoát như ‘Huyết mạch của Sói’ cả.
Cô bé sau khi bị dọa mà vẫn ngoan cố này, khiến Lane cảm thấy bó tay không có cách nào.
May mà lúc này, ba người kia cuối cùng cũng từ trên đài đất cao xuống tới nơi, đi về phía này.
Geralt không biết tại sao, bước chân lại vừa gấp vừa nhanh.
“Lane, cậu có sao không? Cô bé, còn nhóc thì sao?”
Còn chưa tới gần, lão đã liên tục đặt câu hỏi một cách dồn dập.
Lane từ tư thế quỳ một chân đứng dậy, tiện tay xách cổ áo sau của cô bé lôi đến trước mặt, giống như đang xách lớp da cổ sau của con mèo nhỏ mà đưa ra cho họ xem.
“Không sao, cả hai chúng tôi đều rất ổn.”
Geralt cùng với Vesemir trông vẻ mặt đều thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ có cô bé trên tay Lane, cô bé giống như mới phản ứng lại được việc mình bị xách lên.
Bị treo trên tay Lane, ngẩn người một lát sau đó mới phát ra tiếng hét lớn lanh lảnh và cáu kỉnh.
“Anh dám đối xử với tôi như vậy sao!!!”
Cô bé muốn kiêu ngạo ngẩng đầu lên, nhưng bị hạn chế bởi việc cổ áo sau bị xách, chết đi sống lại cũng không ngẩng lên được. Thế là tay ngắn và chân ngắn chỉ có thể khua khoắng trong không trung như đang bơi vậy.
Geralt sau khi xác nhận hai người an toàn vô sự, luồng lo âu khó hiểu trong lòng lập tức biến mất.
Lão cũng chẳng thèm quan tâm tới cô bé đang giống như con mèo nhỏ cáu kỉnh kia.
Bởi vì cô bé bị Lane xách lên, lão lúc này vừa vặn không cần phải ngồi xuống mà vẫn có thể nhìn thẳng vào mắt cô bé.
Đây là một tin tốt, vừa rồi leo xuống con dốc dựng đứng mười mét đã khiến lão cảm thấy hơi đau đầu gối rồi.
“Nhóc tên là gì, nhóc con? Tôi đang hỏi nhóc đấy.”
Geralt chú ý tới, khi cô bé nhìn thấy Braenn ở phía sau, cô bé rất biết điều mà lộ ra một thoáng sợ hãi và tò mò.
Nói một cách đơn giản —— nhận sai rồi.
Thế là trong lần hỏi chuyện này, cô bé trả lời một cách uể oải: “Ciri.”
“Hả.” Lane khẽ cười thành tiếng, “Đứa trẻ này có duyên với ông phết đấy, Geralt. Vừa rồi tôi hỏi kiểu gì cô bé cũng không thèm đáp lời.”
“Phải rồi, cao quý lại bướng bỉnh. Chúng ta đáng lẽ nên nghĩ đến rồi chứ, đây là một vị công chúa cao quý đấy.”
Vesemir nói bằng ngữ khí của một người già nhìn một đứa trẻ nghịch ngợm.
“Các cậu nói sau khi tôi tiến vào rừng thì có mấy gã binh sĩ Verden không bình thường đi tới, vậy ước chừng là tới tìm cô bé rồi. Là công chúa của Verden sao?”
Kinh nghiệm của Vesemir rất lão luyện, tạm thời chắp vá thông tin một chút liền đưa ra kết luận gần giống với những gì Lane đã phân tích và quan sát.
“Tôi mới không phải là công chúa gì đó của Verden! Đồ vô lễ, mau bỏ tôi xuống! Chính các người đã nói, tôi là công chúa! Các người phải tôn trọng tôi!”
Cô bé vẫn còn vùng vẫy trong không trung, giống như một con mèo nhỏ đang vội vàng cắn người.
Nửa câu đầu của cả câu nói là để vặn lại Vesemir, nửa câu sau thì là nhắm vào Lane.
Chàng trai trẻ chẳng thèm để ý tới công chúa hay vương tử gì cả, anh chẳng quan tâm chút nào.
“Này, đây là Brokilon, ở đây không có công chúa, những đứa trẻ xông vào đây đều bị gọi chung là ‘nhóc con ngu ngốc’.”
“Tôi chính là công chúa!”
Đối mặt với sự phản đối mãnh liệt của ‘con mèo nhỏ’, Geralt cũng không cảm xúc mà mỉa mai.
“Công chúa sẽ không một thân một mình chạy đi chạy lại trong rừng, cũng sẽ không sụt sịt mũi không ngừng... nói đi, nhóc bị viêm mũi rồi à?”