Astartes Của School Of The Bear

Chương 324: Thanh kiếm định mệnh có hai lưỡi

“Không.”

Vị Druid mặc áo khoác da hải cẩu nói một cách chém đinh chặt sắt.

“Calanthe đã thay đổi ý định rồi, Ciri sẽ không tiếp tục thực hiện hôn ước với vương tử Kistrin nữa, con bé có quy hoạch của riêng mình. Ngoài ra, vì lý do vua Ervyll đã phái binh lính chặn giết đoàn thương buôn trên đường rồi đổ tội cho các Dryad, ta đã không còn một chút tin tưởng nào vào nhân phẩm của ông ta nữa, mà Calanthe cũng rất coi trọng phán đoán của ta.”

“Chúng ta thậm chí sẽ không dừng chân ở Nastrog, ta sẽ trực tiếp đưa nhóc con này trở về Cintra. Hãy đi cùng với chúng tôi đi, Geralt.”

Trong màn đêm đang dần buông xuống, mấy người rốt cuộc cũng không kịp chạy tới ngôi làng tiếp theo, chỉ có thể đốt lên một đống lửa trại bên lề đường.
Ba vị Witcher và một vị Druid vạm vỡ vây quanh đống lửa ngồi đó, nói chuyện khe khẽ.
Ciri thì quấn một chiếc da thú dày, nép bên đống lửa ngủ say sưa.
Mousesack và Geralt đang thảo luận về những chuyện liên quan đến Cintra và liên quan đến Ciri.
Còn Lane thì một mặt vừa giao lưu các loại kỹ thuật của Witcher với Vesemir, mặt khác vừa đặt một nửa sự chú ý vào cuộc trò chuyện bên cạnh.
Vesemir sau khi biết Ciri là đứa trẻ định mệnh của Geralt, đã tự nhiên bắt đầu coi cô bé này như một hậu bối.
Và Ciri quả thực cũng rất đáng yêu.

“Cho nên tôi mới nói, Witcher cũng nên có một chút phương thức ứng đối tầm xa, pháp ấn cùng lắm chỉ có thể tính là tầm trung. Những kẻ giương cung lắp tên ở phía xa khi đối mặt với Geralt thì chẳng có một chút áp lực nào, nhưng tôi vừa mới giải quyết hai tên cầm đầu, là bọn họ trực tiếp chuồn thẳng luôn.”
Chàng trai trẻ đang quảng bá cho ‘thuyết ưu thế sải tay dài’ của mình với lão Witcher.
Vesemir không phải là loại đầu óc cổ hủ cứng nhắc, khi nghe anh nói ông cứ liên tục gật đầu tỏ vẻ tán thành.

“Haizz.”

Lão Witcher đột nhiên cảm khái thở dài một tiếng.

“Thời đại bây giờ thay đổi nhanh thật đấy, vào thời đại của ta, mặc dù mọi người sống cũng vất vả, nhưng người là người, quái vật là quái vật. Witcher không cần thiết phải dự tính đến vấn đề ‘nếu gặp phải binh lính cung nỏ thì phải làm sao’. Trăm năm trôi qua, bây giờ đã khác xưa nhiều rồi...”

Cơ thể của Vesemir vẫn còn xa mới có thể gọi là ‘già’, nhưng tinh thần của ông thì đã giống như những người già bình thường, bắt đầu có một lớp màng lọc thời gian đậm đặc.
Dù sao thì Lane cũng không tin rằng, vào thời đại gian khổ hơn trong quá khứ, lại thiếu đi lũ sơn tặc cướp đường.
Cùng lắm chỉ là vào lúc đó những hạng người này không có cách nào lấy được khí giới quân dụng, mà có lấy được thì đa phần cũng không biết dùng, không biết bảo dưỡng mà thôi.
Dẫn đến việc khi lão Witcher giải quyết bọn chúng thậm chí còn chẳng để lại chút ấn tượng sâu sắc nào.
“Lần này ta tới Brugge nhận tiền thưởng, tiện đường sẽ mua một cây nỏ tay đeo lưng. Cậu nói đúng đấy, Lane. Con người rốt cuộc vẫn phải thích ứng với thời đại.”
Nói xong, Vesemir liếc nhìn chàng trai trẻ với vẻ mặt quái dị, lại lẩm bẩm thêm hai câu.
“Cứ nỏ tay thôi nhé, cái tần suất giải phóng và độ chính xác của bộ pháp ấn đó của cậu thì không mấy người dùng nổi đâu... Phái Gấu các cậu đã hợp nhất các công thức của phái Griffin lại rồi sao?”
Vesemir sau khi được Lane tháo rời bộ phận phóng trên cánh tay trái cho xem, thì cứ luôn sờ cằm với vẻ mặt phức tạp.
Tần suất giải phóng pháp ấn thì còn dễ nói, vào thời điểm các Witcher còn chưa phân chia thành các học phái mà vận hành dưới hình thức giáo đoàn Witcher, ông đã có mối quan hệ rất tốt với không ít người sau này thuộc phái Griffin.
Những vị Witcher đó sẽ thêm vào trong công thức của Trial of the Grasses những vật đột biến có thể tăng cường khả năng thi triển phép thuật.
Ví dụ như vật đột biến của Leshen, hoặc là những vật đột biến màu xanh lam thông thường có tỉ lệ xuất hiện cao hơn.
Những người đó sau khi uống vào những loại thuốc đột biến tăng cường hồi phục sinh lực, cũng có thể liên tục phóng pháp ấn trong một khoảng thời gian.
Nhưng cái việc ngưng tụ lực xung kích của [Aard] lên trên đế của một ống kim loại như thế này... ngay cả trong số các thuật sĩ cũng không mấy người từng thử qua hướng tư duy này đâu!
Trong tình huống tinh lực có hạn, các nhà thi pháp trẻ tuổi đa phần đều sẽ theo đuổi những ma pháp to lớn hơn, mạnh mẽ hơn, rất ít người nghiên cứu sâu về khả năng khống chế.
Hai vị Witcher đang thảo luận về sự phối hợp ‘xa, trung, gần’ của hệ thống chiến đấu, mà ở bên kia, cuộc trò chuyện của vị Druid dường như lại bùng nổ ra sự không vui.
“Đây đã là lần thứ ba rồi! Geralt! Vận mệnh của hai người đã giao thoa vận hành ba lần rồi! Ông định nói với tôi đây là sự trùng hợp sao? Trên mảnh đất rộng lớn này, trong số vô vàn sinh linh này. Hai người có thân phận cách biệt khổng lồ, địa khu sinh sống khác nhau, vì cái gọi là ‘trùng hợp’ mà đã gặp mặt nhau ba lần?”
“Trên đời này có bao nhiêu đứa trẻ mồ côi ngay cả cha mẹ mình mà cả đời này còn không được gặp lại lần thứ hai! Mà bây giờ ông định nói với tôi rằng, cuộc hội ngộ giữa ông và Ciri hoàn toàn là trùng hợp?”
Vị Druid vạm vỡ nén giọng ép hỏi, vẻ mặt châm biếm vô cùng có tính áp bức.
Lane cảm thấy nếu không phải Ciri đang ngủ ở một bên, thì Mousesack lúc này chắc đã bắt đầu gào thét rồi.

“Không phải trùng hợp thì đã sao?”

Geralt trái lại giống như chẳng cảm nhận thấy một chút áp lực nào, mặt không cảm xúc, tay vẫn đang gảy đống lửa.
“Tôi để cha mẹ của Ciri thề, bắt họ phải đưa ra thù lao cho tôi dựa trên luật bất ngờ. Đúng vậy, thù lao đã xuất hiện, lúc này đang ngủ ở bên cạnh chúng ta đây, nhưng tôi với tư cách là người nhận thù lao, thì có tư cách từ chối tiếp nhận chứ hả? Tôi nói thẳng luôn, lúc này lúc này tôi vừa hay muốn làm một vị Witcher thích giúp đỡ người khác, thù lao đã hẹn tôi không cần nữa! Giống như kỵ sĩ Eyck của Denesle vậy, trừ tà không lấy tiền. Chuyện này không có vấn đề gì chứ?”
“Quả thực là không có vấn đề gì.”
Vị Druid nói, “Ông có quyền từ chối thù lao, nhưng ta phải nhấn mạnh rằng, hành vi này đi kèm với rủi ro. Lời xưa có câu rất hay, ‘Thanh kiếm định mệnh...’”
“Có hai lưỡi.”
Geralt nói giúp lão, “Quỷ tha ma bắt, hai ngày nay cứ luôn nghe thấy câu này.”
“Luôn nghe thấy thì ông nên nghe cho vào đầu đi! Lời xưa là có đạo lý cả đấy!”
Mousesack lớn tiếng nói.
“Ta cũng không muốn để tiểu Ciri phải phiêu bạt khắp nơi, để đôi tay nhỏ bé này đầy những vết chai vì cầm kiếm. Ta cũng không muốn để Calanthe mắng nhiếc ta, thậm chí là quát tháo đòi giết ta. Nhưng ta lại càng không muốn nhìn Calanthe và Ciri rơi vào cảnh ngộ nguy hiểm!”
“Ta không giống ông, Geralt. Ta tin rằng có chuyện gọi là ‘vận mệnh’, mà ông sau khi đã đòi vận mệnh thù lao, thì lại liên tục từ chối ba lần một cách đầy sỉ nhục! Ông tưởng thanh kiếm định mệnh chỉ là những mảnh gỗ được mạ một lớp vàng lá thôi sao?! Đợi đến khi nó rơi xuống, đó là sẽ xảy ra chuyện lớn đấy! Là sẽ chết người đấy!”
“Ông đã giải quyết bao nhiêu lời nguyền rồi? Ông nên hiểu rõ, đối đầu cứng với loại sức mạnh đó chỉ khiến tình hình ngày càng tồi tệ hơn. Sức mạnh của vận mệnh còn hơn cả lời nguyền, sao vị chuyên gia như ông trái lại biến thành một kẻ khờ khạo vậy?”
Mousesack và Geralt cũng là chỗ quen biết cũ rồi, khi lão chế giễu Geralt luôn mang theo một tia ý vị giận dữ vì lão ta không thấy quan tài không đổ lệ.
“Ta biết, ông không muốn để Ciri đi theo ông sống cuộc đời của một Witcher, ông từ nhỏ đã là Witcher, ông phải chịu đựng sự kỳ thị và nhắm vào, còn cả nguy hiểm và cái chết. Ông cảm thấy đem một vị công chúa phó thác cho một Witcher, đây là cái ý tưởng tồi tệ mà ngay cả Drowner cũng không nghĩ ra được. Nhưng mà...”
Mousesack chân thành nhìn vào góc mặt của Geralt.
“Ông cứ coi như là vì để cứu con bé, vì để cứu bà ngoại của con bé đi! Hãy đưa con bé đi đi, Geralt!”