Chương 458: Giống như một anh hùng
“Regis, hiệu quả của biện pháp giam giữ này đối với hắn thế nào?”
Lane rút thanh Aerondight bên hông ra, một mặt thận trọng quan sát sườn núi phía trên, nhìn chằm chằm vào đám sinh vật hút máu đang dần tiến lại gần, một mặt hỏi Regis mà không quay đầu lại.
Động tác của Gerd cũng tương tự như anh, nhưng anh ta vẫn kinh ngạc liếc nhìn Lane một cái.
Trong góc nhìn của anh ta, Regis là một pháp sư, nếu muốn hỏi về trạng thái hiện tại của Ma cà rồng thượng đẳng thì cũng không nên hỏi ông ấy mới đúng.
Pháp sư là những nhà nghiên cứu, nhưng cơ bản bọn họ không nghiên cứu tập tính quái vật.
Thế nhưng phán đoán tiếp theo của Regis trông có vẻ vô cùng chuyên nghiệp, càng khiến Gerd cảm thấy kinh ngạc.
“Tốc độ tái sinh của hắn bị trấn áp đến mức vô cùng yếu ớt. Hàm dưới bị xé phăng, vai phải bị chặt đứt, trong tình huống bình thường loại vết thương nhỏ này đáng lẽ phải lành lại trong vòng một đến hai giờ. Nhưng từ lúc chúng ta nhìn thấy hắn đến nay đã qua năm phút, cơ thể hắn chỉ có dấu hiệu tái sinh yếu ớt đến mức không thể nhìn thấy... Lúc mới bị nhốt vào đây chắc chắn hắn còn thảm hơn bây giờ nhiều.”
Regis vừa bình tĩnh nói, vừa đi đến bên cạnh chiếc lồng dưới sự chú ý của người đàn ông bên trong, đưa tay gõ gõ.
“Thiết kế của Arnaghad rất lợi hại, lồng sắt làm từ hợp kim pha trộn bạc, thiên thạch và đá cản ma thuật, đây chắc hẳn là tay nghề của các Dwarves ở Haern Burg, độ kiên cố của các thanh sắt so với loại thép Valyrian đang khan hiếm gần đây cũng không kém cạnh gì. Kết hợp với sức mạnh của các đỉnh núi mà Arnaghad điều động, nơi này thậm chí có thể tiến hành trấn áp đối với tất cả sinh vật hút máu!”
Lũ sinh vật hút máu trên sườn núi đúng như lời Regis nói, lúc đầu chúng còn giống như lũ chó dại lao nhanh từ trên tuyết xuống.
Nhưng càng tiến gần đến đáy hố, tốc độ của chúng lại càng chậm lại, giống như trong cơ thể đang có hai ý chí đối kháng và giằng co.
Một ý chí muốn chúng lập tức xuống dưới, xé xác lũ nhân loại này. Một ý chí khác lại khiến chúng đừng đi xuống, bởi vì xuống dưới sẽ vô cùng khó chịu.
Chúng vẫn đang không ngừng ép sát, mà trên sườn núi phía xa vẫn liên tục có quái vật mới đang kéo đến.
Lòng bàn tay cầm bạc kiếm của Gerd đã bắt đầu rịn mồ hôi.
Nhưng gã đàn ông này dù trong lòng đã bắt đầu căng thẳng, cái miệng vẫn không ngừng lại.
“Regis, không phải ông bảo ông không biết kiến thức về quái vật sao?”
Anh ta lên tiếng mỉa mai mà không quay đầu lại.
“Tôi thấy trước đó ông chỉ muốn lười biếng thôi, thừa nhận đi.”
“Xin đừng tự ý suy đoán, bạn của tôi. Tôi không biết kiến thức về những sinh vật hút máu này, nhưng tôi biết kiến thức về Ma cà rồng thượng đẳng. Vô cùng hiểu rõ.”
Ngữ khí của Regis vẫn như mọi khi, không nhanh không chậm. Nhưng Lane nhạy bén nghe ra được sự khó chịu thoảng qua trong giọng nói của ông.
Ông ở nơi này cũng cảm nhận được lực trấn áp tương tự.
Hiện tại, đám sinh vật hút máu đó đã áp sát đáy hố.
Lúc này chúng giống như những con hổ bước chân chậm chạp, gồng lưng lên, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ba nhân loại.
Động tác này đương nhiên không có sự điên cuồng và bạo ngược như lúc vồ xuống vừa rồi.
Thế nhưng, cảm giác áp lực giống như bị một bầy hổ vây quanh này lại càng mạnh mẽ hơn.
Gerd đã bắt đầu nuốt nước miếng.
Nơi này hiện tại ít nhất cũng tập trung hai ba mươi con sinh vật hút máu đủ loại.
Loại như Fleder, chỉ cần ba con tập hợp lại là có thể tấn công cả đội vệ binh thành phố có quy củ, mà ở đây có ít nhất bảy tám con! Đây là trong tình huống bọn họ đã giết chết bốn con quái vật trong một tuần trước đó.
Chết tiệt, lẽ ra bọn họ nên dùng thêm vài tháng để từ từ cắt giảm số lượng của đám thứ này mới đúng!
Gerd thầm mắng sự tính toán sai lầm và sơ suất của nhóm mình trong lòng.
Nhưng trong lòng anh ta cũng biết, mình chẳng trách được ai. Bởi vì cho dù là bậc thầy Witcher kỳ cựu nhất cũng không thể ngờ được rằng, có nhiều sinh vật hút máu đến thế bị tập hợp lại một chỗ.
Chưa từng có Witcher nào có thể chết già trên giường, Gerd hiểu rất rõ điều này.
Xem ra ngày tàn của mình chính là hôm nay rồi.
Hai ba mươi con quái vật này, ném vào bất kỳ một thành phố nào cũng có thể gây ra một cuộc đại thảm sát hãi hùng.
Cho dù là đại pháp sư, đối mặt với những thứ này thì có thể làm được gì chứ? Cùng lắm là giữ được mạng mình, cùng lắm là bảo vệ được một phạm vi nhỏ như cung điện mà thôi.
Cậu nhóc Lane này đúng là lợi hại, lợi hại đến mức không giống một Witcher trẻ tuổi, nhưng trong tình huống này...
“Cậu chuẩn bị phá vây đi, Lane.”
Ngữ khí của Gerd trở nên hào sảng như thường lệ, và tràn đầy sự thoải mái như không hề để tâm.
“Phối hợp với ma pháp của Regis, các cậu chắc chắn có cơ hội xông ra ngoài. Chúng ở trên ngọn núi tuyết chó ăn đá gà ăn sỏi này vừa đói vừa yếu, chắc là không đuổi kịp các cậu đâu.”
Bên cạnh, chàng trai trẻ cũng đang cầm chặt trường đao, gồng mình lên, cơ thể khựng lại một chút, sau đó mới kỳ lạ hỏi.
“Đầu óc anh hỏng rồi sao, Gerd?”
“Không, hoàn toàn không. Đồng thời, tôi cũng không đột nhiên biến thành một kẻ vị tha không thuốc chữa, cho nên đừng dùng ánh mắt như bị trúng bùa mê đó mà nhìn tôi.”
“Tôi rất tỉnh táo.”
Gerd nhấn mạnh một lần nữa.
“Chính vì sự tỉnh táo này, tôi biết cậu còn trẻ, mà tôi thì đã không còn trẻ nữa. Cậu còn có tiền đồ để nói, mà tôi thì không. Tính cách của tôi cũng không có khả năng ra tay với cậu để bắt cậu ở lại làm mồi nhử. Đương nhiên, nếu ra tay thật thì tôi cũng chẳng đánh lại cậu. Cho nên...”
“Tôi sẽ ở lại đoạn hậu, đây không phải vì quan hệ của chúng ta qua mấy ngày nay đã tốt đến mức khiến tôi vì cậu mà liều chết, chỉ là vì tôi thấy như thế này thì hời hơn, được chứ?”
Lũ sinh vật hút máu ở vòng ngoài không ngừng gầm gừ nhỏ, chúng giống như một đàn cá mập bơi quanh một vũng máu.
Gerd, người xuất thân từ công quốc bờ biển hình vòng cung, đã nghĩ như vậy.
Đi đi, Lane. Hãy mang theo sự nuối tiếc của tôi mà tiến về tương lai của cậu.
Cậu nên có một cuộc đời rộng mở hơn để...
Ngay khi Gerd đang nghĩ như vậy, một tiếng ma sát êm tai giữa kim loại và bao đao vang lên.
Gerd ngỡ ngàng quay đầu lại, chỉ thấy Lane đứng thẳng người lên, hoàn toàn từ bỏ tư thế chiến đấu, thậm chí ngay cả thanh đao đó cũng đã thu về bao.
“Vừa rồi có phải anh có một khoảnh khắc tự làm mình cảm động trong lòng không?”
Lane nghiêm túc hỏi.
“... Hê! Tôi tự làm mình cảm động thì sao? Sao hả!? Tôi đều đã chuẩn bị hy sinh thân mình rồi!”
Gerd khó chịu nói.
“Không không không, tôi đương nhiên không có ý chỉ trích anh, ngài Gerd tôn kính và vĩ đại.”
Lane nhún vai, nghiêng đầu nói.
“Thực tế là tôi vô cùng cảm động vì điều đó, cho nên... tách.”
Chàng trai trẻ không quay đầu lại mà búng tay một cái.
“Regis, có thể nhờ ông giúp một tay không?”
“Rất sẵn lòng.”
Giọng nói không nhanh không chậm truyền ra từ trong hang khoáng.
Regis chậm rãi bước ra dưới ánh mặt trời, dưới ánh mắt như nhìn thấy ma của Gerd khi quay đầu lại, hai chiếc răng nanh của ông bắt đầu dài ra, cấu trúc xương của hai bàn tay cũng đang chuyển hóa về phía móng vuốt.
Móng vuốt của hai bàn tay khẽ chạm vào nhau liền phát ra tiếng leng keng như kim loại va chạm, và bắn ra những tia lửa điện.
Gerd ngẩn người nhìn cảnh tượng này, miệng há ra khép vào nhưng không nói nên lời.
“Làm ơn giúp chúng tôi dọn dẹp đống thứ này một chút được không? Đối với hai chúng tôi mà nói, chúng hơi tốn sức một chút.”
Lane tùy ý chỉ vào lũ sinh vật hút máu trên sườn dốc.
Mà Regis, người có diện mạo hơi hung tợn vì răng nanh dài ra, đã để lộ nụ cười phù hợp với diện mạo lúc này.
“Đương nhiên, không thành vấn đề.”
Ngay sau đó, cơ thể của Regis giống như tan rã thành một làn sương mù màu đen.
Làn sương mù này lao về phía hai ba mươi con sinh vật hút máu đó.
Làn sương mù đó chỉ bao trùm một con sinh vật hút máu trong chốc lát, sau đó khi rời đi thì chỉ còn lại đầy đất những mảnh vụn đã bị tháo rời.
Làn sương đen vẫn không ngừng di chuyển, lũ sinh vật hút máu vốn đang nhìn chằm chằm như hổ đói lúc này lại bắt đầu vội vã chạy trốn.
Gerd mím môi tra thanh bạc kiếm về bao trên lưng, sau đó giống như không dám nhìn ai mà che mặt lại.
Tiếp đó ông nói bằng giọng nghẹn ngào.
“Cho nên mấy ngày qua tôi luôn cùng ăn cùng ở với một Ma cà rồng thượng đẳng? Và người còn lại cùng ăn cùng ở thì đã biết từ lâu?!... Được rồi, giờ cậu có thể cười nhạo tôi rồi đấy.”
Lane vỗ vỗ vai anh ta.
“Tại sao tôi phải cười nhạo anh?”
“Bởi vì tôi chẳng biết cái gì cả, giống như một thằng ngốc vậy.”
“Nhưng vừa rồi anh thực sự đã nghĩ đến việc để chúng tôi phá vây, đúng không? Nếu câu đùa vừa rồi của tôi làm anh cảm thấy khó chịu, vậy thì tôi xin lỗi. Nhưng nói thật lòng, vừa rồi anh trông giống như một anh hùng vậy, Gerd. Kẻ nào vì hành động vừa rồi của anh mà cười nhạo anh, tôi sẽ rút đao với kẻ đó.”
Lane rút thanh Aerondight bên hông ra, một mặt thận trọng quan sát sườn núi phía trên, nhìn chằm chằm vào đám sinh vật hút máu đang dần tiến lại gần, một mặt hỏi Regis mà không quay đầu lại.
Động tác của Gerd cũng tương tự như anh, nhưng anh ta vẫn kinh ngạc liếc nhìn Lane một cái.
Trong góc nhìn của anh ta, Regis là một pháp sư, nếu muốn hỏi về trạng thái hiện tại của Ma cà rồng thượng đẳng thì cũng không nên hỏi ông ấy mới đúng.
Pháp sư là những nhà nghiên cứu, nhưng cơ bản bọn họ không nghiên cứu tập tính quái vật.
Thế nhưng phán đoán tiếp theo của Regis trông có vẻ vô cùng chuyên nghiệp, càng khiến Gerd cảm thấy kinh ngạc.
“Tốc độ tái sinh của hắn bị trấn áp đến mức vô cùng yếu ớt. Hàm dưới bị xé phăng, vai phải bị chặt đứt, trong tình huống bình thường loại vết thương nhỏ này đáng lẽ phải lành lại trong vòng một đến hai giờ. Nhưng từ lúc chúng ta nhìn thấy hắn đến nay đã qua năm phút, cơ thể hắn chỉ có dấu hiệu tái sinh yếu ớt đến mức không thể nhìn thấy... Lúc mới bị nhốt vào đây chắc chắn hắn còn thảm hơn bây giờ nhiều.”
Regis vừa bình tĩnh nói, vừa đi đến bên cạnh chiếc lồng dưới sự chú ý của người đàn ông bên trong, đưa tay gõ gõ.
“Thiết kế của Arnaghad rất lợi hại, lồng sắt làm từ hợp kim pha trộn bạc, thiên thạch và đá cản ma thuật, đây chắc hẳn là tay nghề của các Dwarves ở Haern Burg, độ kiên cố của các thanh sắt so với loại thép Valyrian đang khan hiếm gần đây cũng không kém cạnh gì. Kết hợp với sức mạnh của các đỉnh núi mà Arnaghad điều động, nơi này thậm chí có thể tiến hành trấn áp đối với tất cả sinh vật hút máu!”
Lũ sinh vật hút máu trên sườn núi đúng như lời Regis nói, lúc đầu chúng còn giống như lũ chó dại lao nhanh từ trên tuyết xuống.
Nhưng càng tiến gần đến đáy hố, tốc độ của chúng lại càng chậm lại, giống như trong cơ thể đang có hai ý chí đối kháng và giằng co.
Một ý chí muốn chúng lập tức xuống dưới, xé xác lũ nhân loại này. Một ý chí khác lại khiến chúng đừng đi xuống, bởi vì xuống dưới sẽ vô cùng khó chịu.
Chúng vẫn đang không ngừng ép sát, mà trên sườn núi phía xa vẫn liên tục có quái vật mới đang kéo đến.
Lòng bàn tay cầm bạc kiếm của Gerd đã bắt đầu rịn mồ hôi.
Nhưng gã đàn ông này dù trong lòng đã bắt đầu căng thẳng, cái miệng vẫn không ngừng lại.
“Regis, không phải ông bảo ông không biết kiến thức về quái vật sao?”
Anh ta lên tiếng mỉa mai mà không quay đầu lại.
“Tôi thấy trước đó ông chỉ muốn lười biếng thôi, thừa nhận đi.”
“Xin đừng tự ý suy đoán, bạn của tôi. Tôi không biết kiến thức về những sinh vật hút máu này, nhưng tôi biết kiến thức về Ma cà rồng thượng đẳng. Vô cùng hiểu rõ.”
Ngữ khí của Regis vẫn như mọi khi, không nhanh không chậm. Nhưng Lane nhạy bén nghe ra được sự khó chịu thoảng qua trong giọng nói của ông.
Ông ở nơi này cũng cảm nhận được lực trấn áp tương tự.
Hiện tại, đám sinh vật hút máu đó đã áp sát đáy hố.
Lúc này chúng giống như những con hổ bước chân chậm chạp, gồng lưng lên, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ba nhân loại.
Động tác này đương nhiên không có sự điên cuồng và bạo ngược như lúc vồ xuống vừa rồi.
Thế nhưng, cảm giác áp lực giống như bị một bầy hổ vây quanh này lại càng mạnh mẽ hơn.
Gerd đã bắt đầu nuốt nước miếng.
Nơi này hiện tại ít nhất cũng tập trung hai ba mươi con sinh vật hút máu đủ loại.
Loại như Fleder, chỉ cần ba con tập hợp lại là có thể tấn công cả đội vệ binh thành phố có quy củ, mà ở đây có ít nhất bảy tám con! Đây là trong tình huống bọn họ đã giết chết bốn con quái vật trong một tuần trước đó.
Chết tiệt, lẽ ra bọn họ nên dùng thêm vài tháng để từ từ cắt giảm số lượng của đám thứ này mới đúng!
Gerd thầm mắng sự tính toán sai lầm và sơ suất của nhóm mình trong lòng.
Nhưng trong lòng anh ta cũng biết, mình chẳng trách được ai. Bởi vì cho dù là bậc thầy Witcher kỳ cựu nhất cũng không thể ngờ được rằng, có nhiều sinh vật hút máu đến thế bị tập hợp lại một chỗ.
Chưa từng có Witcher nào có thể chết già trên giường, Gerd hiểu rất rõ điều này.
Xem ra ngày tàn của mình chính là hôm nay rồi.
Hai ba mươi con quái vật này, ném vào bất kỳ một thành phố nào cũng có thể gây ra một cuộc đại thảm sát hãi hùng.
Cho dù là đại pháp sư, đối mặt với những thứ này thì có thể làm được gì chứ? Cùng lắm là giữ được mạng mình, cùng lắm là bảo vệ được một phạm vi nhỏ như cung điện mà thôi.
Cậu nhóc Lane này đúng là lợi hại, lợi hại đến mức không giống một Witcher trẻ tuổi, nhưng trong tình huống này...
“Cậu chuẩn bị phá vây đi, Lane.”
Ngữ khí của Gerd trở nên hào sảng như thường lệ, và tràn đầy sự thoải mái như không hề để tâm.
“Phối hợp với ma pháp của Regis, các cậu chắc chắn có cơ hội xông ra ngoài. Chúng ở trên ngọn núi tuyết chó ăn đá gà ăn sỏi này vừa đói vừa yếu, chắc là không đuổi kịp các cậu đâu.”
Bên cạnh, chàng trai trẻ cũng đang cầm chặt trường đao, gồng mình lên, cơ thể khựng lại một chút, sau đó mới kỳ lạ hỏi.
“Đầu óc anh hỏng rồi sao, Gerd?”
“Không, hoàn toàn không. Đồng thời, tôi cũng không đột nhiên biến thành một kẻ vị tha không thuốc chữa, cho nên đừng dùng ánh mắt như bị trúng bùa mê đó mà nhìn tôi.”
“Tôi rất tỉnh táo.”
Gerd nhấn mạnh một lần nữa.
“Chính vì sự tỉnh táo này, tôi biết cậu còn trẻ, mà tôi thì đã không còn trẻ nữa. Cậu còn có tiền đồ để nói, mà tôi thì không. Tính cách của tôi cũng không có khả năng ra tay với cậu để bắt cậu ở lại làm mồi nhử. Đương nhiên, nếu ra tay thật thì tôi cũng chẳng đánh lại cậu. Cho nên...”
“Tôi sẽ ở lại đoạn hậu, đây không phải vì quan hệ của chúng ta qua mấy ngày nay đã tốt đến mức khiến tôi vì cậu mà liều chết, chỉ là vì tôi thấy như thế này thì hời hơn, được chứ?”
Lũ sinh vật hút máu ở vòng ngoài không ngừng gầm gừ nhỏ, chúng giống như một đàn cá mập bơi quanh một vũng máu.
Gerd, người xuất thân từ công quốc bờ biển hình vòng cung, đã nghĩ như vậy.
Đi đi, Lane. Hãy mang theo sự nuối tiếc của tôi mà tiến về tương lai của cậu.
Cậu nên có một cuộc đời rộng mở hơn để...
Ngay khi Gerd đang nghĩ như vậy, một tiếng ma sát êm tai giữa kim loại và bao đao vang lên.
Gerd ngỡ ngàng quay đầu lại, chỉ thấy Lane đứng thẳng người lên, hoàn toàn từ bỏ tư thế chiến đấu, thậm chí ngay cả thanh đao đó cũng đã thu về bao.
“Vừa rồi có phải anh có một khoảnh khắc tự làm mình cảm động trong lòng không?”
Lane nghiêm túc hỏi.
“... Hê! Tôi tự làm mình cảm động thì sao? Sao hả!? Tôi đều đã chuẩn bị hy sinh thân mình rồi!”
Gerd khó chịu nói.
“Không không không, tôi đương nhiên không có ý chỉ trích anh, ngài Gerd tôn kính và vĩ đại.”
Lane nhún vai, nghiêng đầu nói.
“Thực tế là tôi vô cùng cảm động vì điều đó, cho nên... tách.”
Chàng trai trẻ không quay đầu lại mà búng tay một cái.
“Regis, có thể nhờ ông giúp một tay không?”
“Rất sẵn lòng.”
Giọng nói không nhanh không chậm truyền ra từ trong hang khoáng.
Regis chậm rãi bước ra dưới ánh mặt trời, dưới ánh mắt như nhìn thấy ma của Gerd khi quay đầu lại, hai chiếc răng nanh của ông bắt đầu dài ra, cấu trúc xương của hai bàn tay cũng đang chuyển hóa về phía móng vuốt.
Móng vuốt của hai bàn tay khẽ chạm vào nhau liền phát ra tiếng leng keng như kim loại va chạm, và bắn ra những tia lửa điện.
Gerd ngẩn người nhìn cảnh tượng này, miệng há ra khép vào nhưng không nói nên lời.
“Làm ơn giúp chúng tôi dọn dẹp đống thứ này một chút được không? Đối với hai chúng tôi mà nói, chúng hơi tốn sức một chút.”
Lane tùy ý chỉ vào lũ sinh vật hút máu trên sườn dốc.
Mà Regis, người có diện mạo hơi hung tợn vì răng nanh dài ra, đã để lộ nụ cười phù hợp với diện mạo lúc này.
“Đương nhiên, không thành vấn đề.”
Ngay sau đó, cơ thể của Regis giống như tan rã thành một làn sương mù màu đen.
Làn sương mù này lao về phía hai ba mươi con sinh vật hút máu đó.
Làn sương mù đó chỉ bao trùm một con sinh vật hút máu trong chốc lát, sau đó khi rời đi thì chỉ còn lại đầy đất những mảnh vụn đã bị tháo rời.
Làn sương đen vẫn không ngừng di chuyển, lũ sinh vật hút máu vốn đang nhìn chằm chằm như hổ đói lúc này lại bắt đầu vội vã chạy trốn.
Gerd mím môi tra thanh bạc kiếm về bao trên lưng, sau đó giống như không dám nhìn ai mà che mặt lại.
Tiếp đó ông nói bằng giọng nghẹn ngào.
“Cho nên mấy ngày qua tôi luôn cùng ăn cùng ở với một Ma cà rồng thượng đẳng? Và người còn lại cùng ăn cùng ở thì đã biết từ lâu?!... Được rồi, giờ cậu có thể cười nhạo tôi rồi đấy.”
Lane vỗ vỗ vai anh ta.
“Tại sao tôi phải cười nhạo anh?”
“Bởi vì tôi chẳng biết cái gì cả, giống như một thằng ngốc vậy.”
“Nhưng vừa rồi anh thực sự đã nghĩ đến việc để chúng tôi phá vây, đúng không? Nếu câu đùa vừa rồi của tôi làm anh cảm thấy khó chịu, vậy thì tôi xin lỗi. Nhưng nói thật lòng, vừa rồi anh trông giống như một anh hùng vậy, Gerd. Kẻ nào vì hành động vừa rồi của anh mà cười nhạo anh, tôi sẽ rút đao với kẻ đó.”