Astartes Của School Of The Bear

Chương 518: Vật thể hình tam giác

Một tên vệ binh thần giáo to con khác cũng bị Kassandra giải quyết rất nhanh.

Mặc dù tấm khiên lớn là một điểm khó nhằn, nhưng sau khi mảnh giáo gãy của Kassandra lóe lên những tia sáng hạt vàng kim, cô đột ngột đâm mạnh một nhát, mảnh giáo gãy xuyên thủng tấm khiên lớn như đâm vào miếng phô mai.

Tiếp đó, Kassandra nắm lấy chuôi giáo gãy rồi dùng thế nạy mạnh, đối phương không muốn cánh tay của mình bị vòng cố định bên trong khiên bẻ gãy, vì vậy chỉ có thể buông tay trong cơn đau đớn kịch liệt.

Và sau khi mất đi tấm khiên lớn dùng để hộ thân, chiến binh vạm vỡ này thậm chí còn chưa kịp vung chiếc rìu lớn trên tay, trên người hắn đã bị quân đao của Nikolaos và mảnh giáo gãy đâm ra hai cái lỗ lớn thông từ trước ra sau, kèm theo đó là một vết rạch lớn sau khi đâm xong rồi chém ra.

Kassandra xách thanh quân đao và mảnh giáo gãy vẫn còn đang nhỏ máu, hầm hầm sát khí đi về phía Elpenor đang bị Lane ấn chặt đầu.

“Hơ... hơ hơ, các người muốn tra tấn tôi sao?”

Elpenor sau khi nhận thấy mình hoàn toàn không có khả năng thoát thân, trái lại đã tỉnh táo lại từ cơn đau do xương ống chân bị đá gãy làm đôi.

Cái miệng bị Lane bóp chặt của hắn khó khăn đóng mở, cười một cách dữ tợn.

Lane nhận ra có điều không ổn, muốn lập tức đánh ngất hắn.

Nhưng còn chưa đợi chàng Witcher triển khai hành động, cơ thể bên dưới lớp áo choàng của Elpenor đột nhiên bốc ra từng luồng khói độc màu xanh thối rữa.

Một tiếng ‘rắc’, âm thanh tinh thể vỡ vụn nhỏ bé như tiếng muỗi vỗ cánh.

Ngay sau đó, từ dưới lớp áo choàng của Elpenor, một lượng lớn khí độc bắt đầu nở ra.

Lane không hề suy nghĩ, trong nháy mắt vươn tay đẩy Kassandra ra xa, đẩy thẳng cô sang phía bên kia của thư phòng.

Loại sương độc do thần khí tạo ra này có tính khuếch tán không mạnh, nhưng tính lưu lại rất cao, vì vậy chỉ có một nửa thư phòng bị bao phủ trong sương độc.

Cùng lúc đó, Lane nhanh chóng xé nát chiếc áo choàng của Elpenor, những luồng khí độc bị lớp vải kìm hãm đột ngột tuôn ra ngoài.

Tiếp đó, anh vung tay ném Elpenor đã xả hết khí độc về phía Kassandra.

Kassandra dễ dàng đỡ lấy Elpenor bị ném ra từ trong sương độc, đồng thời xoay tay dùng mảnh giáo gãy đóng đinh bả vai hắn xuống sàn đá cẩm thạch.

Lúc này, tên đại thương nhân khiến người ta buồn nôn như rắn độc này đã lộ ra một bộ giáp có vảy mà hắn mặc bên dưới lớp áo choàng.

Những chiếc vảy đó có màu vàng vàng xanh xanh, nhìn qua là biết được lột ra từ người một vài sinh vật bò sát nào đó.

Mà Kassandra lúc này không nhìn hắn nhiều, trái lại lo lắng nhìn vào trong làn sương độc.

Mãi đến khi Lane từ bên trong bước ra, cô mới xem như thở phào nhẹ nhõm.

“Anh vẫn ổn chứ? Mắt của anh...”

Kassandra lo lắng nói.

Lane đối với việc này không hề để tâm mà xua xua tay.

“Không có gì, đây là biểu hiện cơ thể tôi đang chịu đựng độc tố, không có tổn thương gì, chỉ là trở nên khó coi thôi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại...”

“Sương độc mà hắn phóng ra chắc cũng dựa vào loại tinh thể màu xanh đó? Nhưng tôi cảm thấy lần này độc tính có vẻ mãnh liệt hơn đấy.”

Dựa theo tiêu chuẩn độc tính của thuốc đột biến của Witcher, sương độc lần này của Elpenor đã đạt đến trình độ của thuốc đột biến cấp cường hóa.

Lợi hại hơn nhiều so với chất độc trên cây cung mà Lane tặng cho Kassandra.

“Hắn mặc trên người một bộ giáp thần khí, ước chừng là có thể tăng cường độ mãnh liệt của độc tố.”

Kassandra nói với vẻ không có gì lạ.

Ngay sau đó, ánh mắt của hai người chuyển hướng về phía Elpenor đang bị đóng đinh dưới đất.

Cho dù Lane gần như trong nháy mắt đã hoàn thành rất nhiều động tác, nhưng tên này vẫn hít phải làn sương độc do chính mình giải phóng, và trông có vẻ là đủ để mất mạng.

“Ha... các người đừng hòng hành hạ tôi! Giết tôi, là sai lầm của các người.”

Độc tố khiến khóe miệng Elpenor chảy ra dòng máu đen, lúc này hắn chỉ có thể nói chuyện một cách thoi thóp.

“Cô, Kassandra! Không có tôi, cô với chỉ một mảnh giáo gãy thậm chí còn không thể sống sót bước ra khỏi Kephallonia!”

“Cô ở Kephallonia có thể bị hai tên lưu manh đánh đến chảy máu mũi! Bây giờ cô lại có thể xử đẹp 【 Huyết Lang 】 của Sparta!”

“Những người khác trong thần giáo chỉ muốn giết cô ở Kephallonia, là tôi đã khiến bọn họ cảm thấy cô sẽ có tác dụng lớn, cho nên cô mới có thể từ cái nơi xó xỉnh nghèo nàn đó bước ra!”

“Còn anh thì sao, bán thần?”

Sau khi cười dữ tợn mỉa mai xong Kassandra, Elpenor quay đầu nhìn Lane.

“Vị bán thần đột ngột xuất hiện ở Kephallonia, anh muốn biết ai muốn giết anh sao? Đúng thế, là lính đánh thuê do tôi tìm đấy. Nhưng chắc anh cũng không ngu đến mức tưởng rằng giết tôi là xong chuyện chứ, hả?”

“Hắc... hắc hắc, những kẻ thuộc nhóm 【 Sùng Bái Huyết Thống 】 trong thần giáo đã nhận được tin tức về anh, bọn chúng đã xác định được huyết thống của anh. Bây giờ, lũ mất trí đó đã thèm khát anh đến nhỏ dãi rồi! Ha ha ha!”

Lane nhạy bén bắt được vấn đề cốt lõi trong vài câu cuối cùng mà Elpenor nỗ lực nói ra.

Tên này câu nào cũng không rời khỏi chữ ‘thần giáo’.

“‘Thần giáo’ là cái gì? Bọn họ là ai?”

Nhưng Elpenor không trả lời Lane, hắn giống như đã nhìn thấy tia sáng chiến thắng trong cuộc đấu tranh với cái chết, để lộ một nụ cười mãn nguyện.

Sau đó đồng tử hai mắt bắt đầu giãn ra một cách không thể đảo ngược.

Elpenor chết rồi, hắn giữ vững ý chí tà ác của mình, cho dù là lúc sắp chết cũng tuyệt đối không để người khác được thoải mái.

Lane đối với việc này chán ghét tặc lưỡi một cái.

“Chậc, là lỗi của tôi, vừa rồi tôi chậm một bước.”

Nhưng Kassandra đối với việc này trái lại nhìn thoáng hơn Lane nhiều.

“Anh có hành động nhanh hơn nữa cũng vô dụng thôi, hắn dùng thần khí để kích nổ sương độc, không ngăn được thần khí thì nhanh chậm cũng không quan trọng.”

Nói đoạn, Kassandra nhặt từ trên xác chết đã mềm nhũn của Elpenor một vật thể hình tam giác.

Màu sắc của vật thể hình tam giác đó giống như đồng đỏ, nhưng chất cảm lại giống như một loại tinh thể có ánh sáng lưu động bên trong. Nhìn thoáng qua lần đầu là có thể cảm thấy thứ này là một món đồ thần kỳ.

“Anh đã từng thấy thứ này chưa, Lane?”

Kassandra cầm miếng tam giác nhìn qua nhìn lại, còn Lane thì lắc đầu.

Anh là một người từ thế giới khác tới, nhận ra thứ này mới là lạ.

Chàng Witcher ngay sau đó cũng bắt đầu tìm kiếm trong thư phòng của Elpenor.

Anh tìm thấy từ trong một chiếc rương một chiếc áo choàng nhung đen, trông có vẻ vô cùng danh giá, còn có một chiếc mặt nạ kịch trông hơi quái dị, nhưng cũng có thể là cực kỳ quý giá.

Đương nhiên, anh còn lật xem những cuộn giấy cói và da cừu trên giá sách với tốc độ cực nhanh.

“Elpenor đang đồng thời bán vũ khí cho cả hai phía Athens và Sparta, hắn ước chừng hy vọng cuộc chiến này vĩnh viễn không chấm dứt.”

Chàng Witcher bất đắc dĩ lắc đầu, cảm thấy thủ pháp này lại khiến anh có chút cảm giác quen thuộc đã từng thấy ở đâu đó.

Kassandra gật đầu đồng ý.

“Tôi đã gặp nhiều kẻ lòng dạ rắn rết, nhưng độc ác như hắn thì đúng là lần đầu tiên thấy.”

Một vật thể hình tam giác chưa từng thấy qua, một chiếc áo choàng đen và một chiếc mặt nạ, đó chính là vài manh mối ít ỏi trong dinh thự của Elpenor.

“Nikolaos bảo tôi phải ‘cẩn thận con rắn nấp trong bụi cỏ’... ý ông ta nói có phải là thần giáo không?”

“Có lẽ vậy.” Lane khoanh tay trước ngực, bước qua sàn đá cẩm thạch đang chảy máu, để lại một hàng dấu ủng màu đỏ. “Dù sao thì nghe lời Elpenor, thần giáo chắc hẳn đã bắt đầu can thiệp vào gia đình cô từ rất sớm rồi.”

“Bây giờ cô định thế nào?”

Lane hỏi Kassandra về kế hoạch, và Thuần Ưng Nhân sau một hồi nhíu mày thì nói.

“Tôi phải đi tìm mẹ tôi, bà ấy vẫn còn sống! Nếu nhất định phải có một sự ưu tiên, tôi thậm chí sẽ đặt việc này lên trên việc tìm kiếm thần giáo.”

“Cô định tìm thế nào?”

“... Pythia.” Kassandra trầm tư một hồi, đột nhiên buông thõng bả vai nói một cách chán nản.

“Thế giới quá lớn, tôi nghĩ mình cũng chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào trí tuệ của người dự ngôn Apollo thôi. Hy vọng anh đừng cười tôi, nói tôi giống hệt Barnabas.”

Nói đến cuối cùng, chính Kassandra cũng cười khổ ra tiếng.