Chương 163: Sai lệch thời gian
“Vợ của ta, Catelyn. Chính bà ấy là người đã gửi con dao găm xương rồng đó tới, bà ấy tin lời của Baelish, và trên đường trở về phương Bắc đã tình cờ gặp Tyrion Lannister. Bà ấy là một người mẹ, trước kẻ định mưu sát con trai mình thì không thể nào nhẫn nhịn được.”
“Nơi đó vừa vặn là vùng Riverlands, đất phong của cha bà ấy, bà ấy dứt khoát tập hợp người, bắt trói gã nhà Lannister đó rồi!”
Eddard nhanh chóng kể lại sơ bộ ngọn ngành sự việc cho Lane, để chàng trai trẻ vốn chẳng có khái niệm gì về Bảy Vương quốc này có được một chút thông tin làm nền.
Lane lúc này vẫn còn hơi ngẩn người.
Bởi vì nửa phút trước, anh còn đang chìm đắm trong sự hưng phấn và vui sướng vì mình đã phát hiện ra một bí mật đủ để lật đổ cấu trúc quyền lực của cả lục địa, và nhờ đó đủ để bảo đảm cuộc sống yên ổn cho gia đình Stark, mọi chuyện sắp xong xuôi đến nơi rồi.
Vậy mà nửa phút sau, Eddard trực tiếp nói với anh là sắp đánh nhau rồi.
“Không phải... chỉ là bắt một người thôi mà! Vẫn chưa làm gì cơ mà không phải sao?! Không đến mức đó chứ?”
Đàm phán đâu? Thỏa hiệp đâu? Giao dịch đâu? Quy trình tiêu chuẩn các người không thèm đi một bước nào luôn à?!
Các người có đúng là làm quý tộc không vậy!
Anh bạn trẻ vùng quê là anh Lane cảm thấy mình lại một lần nữa bị sốc.
Nhà ai mà bày cả bàn sơn hào hải vị, chỉ vì thiếu đôi đũa mà định đốt luôn cái bếp ga thế hả!
“Anh không hiểu người đứng đầu nhà Lannister hiện tại đâu.”
Eddard cũng dùng tay gạt mạnh lên mặt một cái, có chút phát điên.
“Tywin Lannister, một người coi danh dự gia tộc cao hơn bất cứ thứ gì, ông ta căn bản không quan tâm đến Tyrion Lannister, thứ ông ta quan tâm là có người dám ra tay với nhà Lannister!”
“Kẻ nào dám ra tay, ông ta sẽ khiến kẻ đó không bao giờ có thể ra tay được nữa! Núi vàng của nhà Lannister cho ông ta cái dũng khí đó! Hiện tại, ông ta đã bắt đầu điều động quân đội rồi!”
Được thôi! Người ở đây các người đủ gấu đấy!
Lane thầm châm chọc một chút trong lòng, rồi ngay lập tức nghĩ tới thứ quan trọng nhất hiện tại ——
Sai lệch thời gian.
“Tốc độ anh nhận được tin tức có tính là nhanh không?”
Lane sau khi bình ổn lại tâm trạng liền kéo Eddard đi ra ngoài, vừa đi vừa nhanh chóng hỏi thăm.
Sai lệch thời gian do thông tin mang lại là một thứ rất quan trọng.
Cấu trúc lực lượng quân sự trong thành King's Landing hiện tại có thể nói là rất kỳ lạ.
Đội quân áo vàng chịu trách nhiệm canh giữ thành phố có khoảng hai nghìn người, mà lực lượng vũ trang riêng của nhà Lannister cấp cho Hoàng hậu đã có hơn năm trăm người rồi!
Đội áo vàng như thế nào thì mấy ngày nay Lane cũng đã có ấn tượng sơ bộ, đám người này có lẽ vào lúc mới thành lập đội quân còn có chút đạo đức và sức chiến đấu.
Nhưng nhìn vào hiện tại, toàn là một lũ ai đưa nhiều tiền hơn thì sẽ tạo thuận lợi cho người đó.
Đây vẫn là trong tình trạng hôm nay Nhà vua vừa bị ám sát, sức khỏe vẫn còn, bọn chúng có người đè nén nên còn coi là dùng được.
Nếu Nhà vua có chuyện gì, đám người này ước chừng sẽ trực tiếp bán mạng cho kẻ đưa nhiều tiền!
Mà theo lời của Eddard, nhà Lannister sở hữu cả một núi vàng!
Vốn dĩ, theo hiểu biết của Lane, cho dù là chiến tranh gia tộc cũng không nên kéo theo cả Thủ tướng vương quốc vào.
Bởi vì ngoài danh phận là người đứng đầu gia tộc Stark, danh phận ưu tiên nhất của Eddard là Thủ tướng vương quốc.
Ra tay với Thủ tướng vương quốc ngay tại thành King's Landing, đó chẳng phải là trực tiếp thuộc về phản loạn sao?
Thế nhưng cái chiêu trực tiếp điều quân tập kết này của nhà Lannister đúng là đã dạy cho Lane một bài học.
Không phải ai cũng sẽ chơi trò chơi theo quy tắc và thông lệ đâu.
Có những người chính là thích lấy được thu hoạch từ việc hất bàn, cho dù chính hắn cũng biết, cái hại do việc hất bàn mang lại đa phần đều lớn hơn nhiều so với cái lợi thu về.
Vì vậy Eddard, cùng với toàn bộ những người trong Tháp Thủ tướng hiện tại đều rất nguy hiểm.
Năm trăm quân riêng nhà Lannister đủ để giết sạch tất cả mọi người ở đây, ngoại trừ Lane.
Họ phải lấy được mệnh lệnh của Nhà vua trước khi Hoàng hậu điều động quân riêng nhà Lannister, rồi trực tiếp dùng đội áo vàng để đối kháng với quân riêng nhà Lannister.
Trên tay Lane đang dắt Eddard, tay kia thì cầm cuốn sách “Phả hệ và lịch sử các gia tộc quý tộc chính yếu của Bảy Vương quốc”.
“Chúng ta phải báo cho Nhà vua biết những thứ tôi phát hiện được trước khi phía Hoàng hậu kịp phản ứng, để ông ấy ra tay với nhà Lannister trước!”
Eddard không am hiểu lắm về đấu đá quyền mưu, nhưng dù sao ông cũng từng là một đại tướng thống lĩnh một phương trong trận Robert's Rebellion.
Sau khi chuyển đổi tư duy sang chế độ chiến trường, ông lập tức trở nên dứt khoát và quyết đoán.
Ông không quay đầu lại mà dặn dò Jory Cassel đang đi theo phía sau.
“Ta và Lane đi tìm Nhà vua, anh và những người còn lại trấn giữ Tháp Thủ tướng, nhớ kỹ! Hãy phòng thủ theo tiêu chuẩn của chiến trường!”
Câu này vừa nói ra, Jory liền biết đây là lúc không cần phải để ý đến thể diện của Tháp Thủ tướng có đẹp đẽ hay không nữa rồi.
Trực tiếp mặc giáp lên người, trước cửa thì chất hàng rào ngăn ngựa, chất đồ đạc lộn xộn! Những người nhà không thể chiến đấu bất kể nam nữ đều tập trung lại để lánh mặt trước.
“Rõ thưa đại nhân.”
Đội trưởng đội hộ tống chạy đi thông báo cho cấp dưới của mình.
Còn Lane và Eddard cũng xuống lầu một lần nữa, cưỡi lên ngựa.
“Chỉ một loáng mà anh đã đọc xong cuốn sách đó rồi? Trong đó có cái gì?”
Eddard vừa cho ngựa quay đầu, vừa hỏi thăm Lane.
Dù nói thế nào đi nữa, đó cũng là một cuốn sách khổ lớn dày mấy trăm trang, thế này thì nhanh đến mức quá đáng rồi!
“Tôi đã nói rồi, tôi có chút tâm đắc trong việc đọc sách.”
Hai người không hẹn mà cùng cưỡi ngựa phi nhanh hướng về con đường lớn dẫn tới đấu trường.
Tính theo thời gian, lúc này cuộc thi bắn cung chắc hẳn đã xong xuôi, Robert đang trên đường trở về.
Lane không nói vòng vo, trực tiếp đem phát hiện của mình nói cho Eddard.
“Trong cuốn sách này có ghi chép về việc liên hôn giữa nhà Lannister và nhà Baratheon! Không chỉ một lần!”
Lane vỗ vào cuốn sách dày cộm được cố định trên lưng ngựa, nói với Eddard.
“Những đứa trẻ đó toàn bộ đều tóc đen mắt đen! Không có ngoại lệ! Nói cách khác những người thừa kế ngai vàng hiện tại không có một ai là con ruột của Nhà vua hết!”
“... Khốn nạn!”
Eddard nghe thấy kết luận này, nhãn cầu trợn trừng như muốn lòi ra khỏi hốc mắt luôn.
“Cho nên cha nuôi của ta mới đi tìm những đứa con hoang của Robert! Cho nên ông ấy mới mượn cuốn sách này!?”
Nếu như nhận được câu trả lời trước khi xảy ra chuyện của Tyrion, thì có lẽ Eddard sẽ âm thầm để Cersei dẫn lũ trẻ rời đi trước, ít nhất cũng phải để những đứa trẻ vô tội rời đi.
Bởi vì ông biết người anh em của mình một khi đã lên cơn điên thì đúng là sẽ giết chết trẻ con thật.
Nhưng thời cơ hiện tại đã không cho phép ông chần chừ nữa.
Lane nhìn lên bầu trời, thị lực vượt xa người phàm giúp anh nhìn thấy trên bầu trời thành King's Landing lại có thêm mấy con quạ lần lượt bay vào.
Thời gian không còn nhiều nữa.
Mặc dù nhà Stark vì là một trong những bên tham gia bắt cóc nên có được sự dẫn đầu về thông tin, nhưng so với những người phương Bắc thẳng tính, công tác tình báo của các gia tộc khác chắc chắn là tốt hơn.
Các luồng thông tin về việc Tyrion Lannister bị bắt cóc truyền tới, cũng chỉ muộn hơn con quạ của nhà Stark khoảng một tiếng đồng hồ mà thôi.
Lane và Eddard trực tiếp thúc ngựa phi nhanh ra khỏi thành King's Landing, giữa đường đã gặp được Robert.
Lúc này, gã đàn ông vừa béo vừa khỏe này đang quấn băng gạc quanh hông, miệng nhấp nhổm uống rượu.
Nhưng ông ta vẫn cưỡi ngựa chứ không ngồi xe. Cho dù mỗi một lần vó ngựa xóc nảy đều khiến khóe miệng ông ta giật một cái.
Nhưng ông ta vẫn cứ cưỡi ngựa như vậy.
Ông ta là Nhà vua, sau khi trải qua ám sát muốn chứng minh bản thân vẫn còn mạnh mẽ, không có gì thuyết phục hơn việc cưỡi ngựa vào thành.
Robert từ đằng xa đã nhìn thấy Lane và Eddard đang cưỡi ngựa đi tới, rượu đỏ vùng Arbor quý giá bên miệng ông ta vương vãi đầy râu.
“A ha! Đây chẳng phải là Cánh tay của Nhà vua và chàng kiếm khách đã cứu mạng Nhà vua đó sao! Sao lại quay lại rồi?”
Nhưng rất nhanh, nụ cười sảng khoái của Robert đã không giữ được nữa.
Bởi vì ông ta nhìn thấy khuôn mặt như mướp đắng đó của Eddard.
Công tước phương Bắc thường xuyên mang một bộ mặt như mướp đắng, nhưng Robert người hiểu rõ ông ấy thì biết rất rõ ——
Sự cảnh giác trước trận chiến và sự khó xử khi gặp chuyện, trên mặt Eddard là có thể phân biệt rõ ràng.
Chỉ có ông ta mới có thể phân biệt rõ.
“Nơi đó vừa vặn là vùng Riverlands, đất phong của cha bà ấy, bà ấy dứt khoát tập hợp người, bắt trói gã nhà Lannister đó rồi!”
Eddard nhanh chóng kể lại sơ bộ ngọn ngành sự việc cho Lane, để chàng trai trẻ vốn chẳng có khái niệm gì về Bảy Vương quốc này có được một chút thông tin làm nền.
Lane lúc này vẫn còn hơi ngẩn người.
Bởi vì nửa phút trước, anh còn đang chìm đắm trong sự hưng phấn và vui sướng vì mình đã phát hiện ra một bí mật đủ để lật đổ cấu trúc quyền lực của cả lục địa, và nhờ đó đủ để bảo đảm cuộc sống yên ổn cho gia đình Stark, mọi chuyện sắp xong xuôi đến nơi rồi.
Vậy mà nửa phút sau, Eddard trực tiếp nói với anh là sắp đánh nhau rồi.
“Không phải... chỉ là bắt một người thôi mà! Vẫn chưa làm gì cơ mà không phải sao?! Không đến mức đó chứ?”
Đàm phán đâu? Thỏa hiệp đâu? Giao dịch đâu? Quy trình tiêu chuẩn các người không thèm đi một bước nào luôn à?!
Các người có đúng là làm quý tộc không vậy!
Anh bạn trẻ vùng quê là anh Lane cảm thấy mình lại một lần nữa bị sốc.
Nhà ai mà bày cả bàn sơn hào hải vị, chỉ vì thiếu đôi đũa mà định đốt luôn cái bếp ga thế hả!
“Anh không hiểu người đứng đầu nhà Lannister hiện tại đâu.”
Eddard cũng dùng tay gạt mạnh lên mặt một cái, có chút phát điên.
“Tywin Lannister, một người coi danh dự gia tộc cao hơn bất cứ thứ gì, ông ta căn bản không quan tâm đến Tyrion Lannister, thứ ông ta quan tâm là có người dám ra tay với nhà Lannister!”
“Kẻ nào dám ra tay, ông ta sẽ khiến kẻ đó không bao giờ có thể ra tay được nữa! Núi vàng của nhà Lannister cho ông ta cái dũng khí đó! Hiện tại, ông ta đã bắt đầu điều động quân đội rồi!”
Được thôi! Người ở đây các người đủ gấu đấy!
Lane thầm châm chọc một chút trong lòng, rồi ngay lập tức nghĩ tới thứ quan trọng nhất hiện tại ——
Sai lệch thời gian.
“Tốc độ anh nhận được tin tức có tính là nhanh không?”
Lane sau khi bình ổn lại tâm trạng liền kéo Eddard đi ra ngoài, vừa đi vừa nhanh chóng hỏi thăm.
Sai lệch thời gian do thông tin mang lại là một thứ rất quan trọng.
Cấu trúc lực lượng quân sự trong thành King's Landing hiện tại có thể nói là rất kỳ lạ.
Đội quân áo vàng chịu trách nhiệm canh giữ thành phố có khoảng hai nghìn người, mà lực lượng vũ trang riêng của nhà Lannister cấp cho Hoàng hậu đã có hơn năm trăm người rồi!
Đội áo vàng như thế nào thì mấy ngày nay Lane cũng đã có ấn tượng sơ bộ, đám người này có lẽ vào lúc mới thành lập đội quân còn có chút đạo đức và sức chiến đấu.
Nhưng nhìn vào hiện tại, toàn là một lũ ai đưa nhiều tiền hơn thì sẽ tạo thuận lợi cho người đó.
Đây vẫn là trong tình trạng hôm nay Nhà vua vừa bị ám sát, sức khỏe vẫn còn, bọn chúng có người đè nén nên còn coi là dùng được.
Nếu Nhà vua có chuyện gì, đám người này ước chừng sẽ trực tiếp bán mạng cho kẻ đưa nhiều tiền!
Mà theo lời của Eddard, nhà Lannister sở hữu cả một núi vàng!
Vốn dĩ, theo hiểu biết của Lane, cho dù là chiến tranh gia tộc cũng không nên kéo theo cả Thủ tướng vương quốc vào.
Bởi vì ngoài danh phận là người đứng đầu gia tộc Stark, danh phận ưu tiên nhất của Eddard là Thủ tướng vương quốc.
Ra tay với Thủ tướng vương quốc ngay tại thành King's Landing, đó chẳng phải là trực tiếp thuộc về phản loạn sao?
Thế nhưng cái chiêu trực tiếp điều quân tập kết này của nhà Lannister đúng là đã dạy cho Lane một bài học.
Không phải ai cũng sẽ chơi trò chơi theo quy tắc và thông lệ đâu.
Có những người chính là thích lấy được thu hoạch từ việc hất bàn, cho dù chính hắn cũng biết, cái hại do việc hất bàn mang lại đa phần đều lớn hơn nhiều so với cái lợi thu về.
Vì vậy Eddard, cùng với toàn bộ những người trong Tháp Thủ tướng hiện tại đều rất nguy hiểm.
Năm trăm quân riêng nhà Lannister đủ để giết sạch tất cả mọi người ở đây, ngoại trừ Lane.
Họ phải lấy được mệnh lệnh của Nhà vua trước khi Hoàng hậu điều động quân riêng nhà Lannister, rồi trực tiếp dùng đội áo vàng để đối kháng với quân riêng nhà Lannister.
Trên tay Lane đang dắt Eddard, tay kia thì cầm cuốn sách “Phả hệ và lịch sử các gia tộc quý tộc chính yếu của Bảy Vương quốc”.
“Chúng ta phải báo cho Nhà vua biết những thứ tôi phát hiện được trước khi phía Hoàng hậu kịp phản ứng, để ông ấy ra tay với nhà Lannister trước!”
Eddard không am hiểu lắm về đấu đá quyền mưu, nhưng dù sao ông cũng từng là một đại tướng thống lĩnh một phương trong trận Robert's Rebellion.
Sau khi chuyển đổi tư duy sang chế độ chiến trường, ông lập tức trở nên dứt khoát và quyết đoán.
Ông không quay đầu lại mà dặn dò Jory Cassel đang đi theo phía sau.
“Ta và Lane đi tìm Nhà vua, anh và những người còn lại trấn giữ Tháp Thủ tướng, nhớ kỹ! Hãy phòng thủ theo tiêu chuẩn của chiến trường!”
Câu này vừa nói ra, Jory liền biết đây là lúc không cần phải để ý đến thể diện của Tháp Thủ tướng có đẹp đẽ hay không nữa rồi.
Trực tiếp mặc giáp lên người, trước cửa thì chất hàng rào ngăn ngựa, chất đồ đạc lộn xộn! Những người nhà không thể chiến đấu bất kể nam nữ đều tập trung lại để lánh mặt trước.
“Rõ thưa đại nhân.”
Đội trưởng đội hộ tống chạy đi thông báo cho cấp dưới của mình.
Còn Lane và Eddard cũng xuống lầu một lần nữa, cưỡi lên ngựa.
“Chỉ một loáng mà anh đã đọc xong cuốn sách đó rồi? Trong đó có cái gì?”
Eddard vừa cho ngựa quay đầu, vừa hỏi thăm Lane.
Dù nói thế nào đi nữa, đó cũng là một cuốn sách khổ lớn dày mấy trăm trang, thế này thì nhanh đến mức quá đáng rồi!
“Tôi đã nói rồi, tôi có chút tâm đắc trong việc đọc sách.”
Hai người không hẹn mà cùng cưỡi ngựa phi nhanh hướng về con đường lớn dẫn tới đấu trường.
Tính theo thời gian, lúc này cuộc thi bắn cung chắc hẳn đã xong xuôi, Robert đang trên đường trở về.
Lane không nói vòng vo, trực tiếp đem phát hiện của mình nói cho Eddard.
“Trong cuốn sách này có ghi chép về việc liên hôn giữa nhà Lannister và nhà Baratheon! Không chỉ một lần!”
Lane vỗ vào cuốn sách dày cộm được cố định trên lưng ngựa, nói với Eddard.
“Những đứa trẻ đó toàn bộ đều tóc đen mắt đen! Không có ngoại lệ! Nói cách khác những người thừa kế ngai vàng hiện tại không có một ai là con ruột của Nhà vua hết!”
“... Khốn nạn!”
Eddard nghe thấy kết luận này, nhãn cầu trợn trừng như muốn lòi ra khỏi hốc mắt luôn.
“Cho nên cha nuôi của ta mới đi tìm những đứa con hoang của Robert! Cho nên ông ấy mới mượn cuốn sách này!?”
Nếu như nhận được câu trả lời trước khi xảy ra chuyện của Tyrion, thì có lẽ Eddard sẽ âm thầm để Cersei dẫn lũ trẻ rời đi trước, ít nhất cũng phải để những đứa trẻ vô tội rời đi.
Bởi vì ông biết người anh em của mình một khi đã lên cơn điên thì đúng là sẽ giết chết trẻ con thật.
Nhưng thời cơ hiện tại đã không cho phép ông chần chừ nữa.
Lane nhìn lên bầu trời, thị lực vượt xa người phàm giúp anh nhìn thấy trên bầu trời thành King's Landing lại có thêm mấy con quạ lần lượt bay vào.
Thời gian không còn nhiều nữa.
Mặc dù nhà Stark vì là một trong những bên tham gia bắt cóc nên có được sự dẫn đầu về thông tin, nhưng so với những người phương Bắc thẳng tính, công tác tình báo của các gia tộc khác chắc chắn là tốt hơn.
Các luồng thông tin về việc Tyrion Lannister bị bắt cóc truyền tới, cũng chỉ muộn hơn con quạ của nhà Stark khoảng một tiếng đồng hồ mà thôi.
Lane và Eddard trực tiếp thúc ngựa phi nhanh ra khỏi thành King's Landing, giữa đường đã gặp được Robert.
Lúc này, gã đàn ông vừa béo vừa khỏe này đang quấn băng gạc quanh hông, miệng nhấp nhổm uống rượu.
Nhưng ông ta vẫn cưỡi ngựa chứ không ngồi xe. Cho dù mỗi một lần vó ngựa xóc nảy đều khiến khóe miệng ông ta giật một cái.
Nhưng ông ta vẫn cứ cưỡi ngựa như vậy.
Ông ta là Nhà vua, sau khi trải qua ám sát muốn chứng minh bản thân vẫn còn mạnh mẽ, không có gì thuyết phục hơn việc cưỡi ngựa vào thành.
Robert từ đằng xa đã nhìn thấy Lane và Eddard đang cưỡi ngựa đi tới, rượu đỏ vùng Arbor quý giá bên miệng ông ta vương vãi đầy râu.
“A ha! Đây chẳng phải là Cánh tay của Nhà vua và chàng kiếm khách đã cứu mạng Nhà vua đó sao! Sao lại quay lại rồi?”
Nhưng rất nhanh, nụ cười sảng khoái của Robert đã không giữ được nữa.
Bởi vì ông ta nhìn thấy khuôn mặt như mướp đắng đó của Eddard.
Công tước phương Bắc thường xuyên mang một bộ mặt như mướp đắng, nhưng Robert người hiểu rõ ông ấy thì biết rất rõ ——
Sự cảnh giác trước trận chiến và sự khó xử khi gặp chuyện, trên mặt Eddard là có thể phân biệt rõ ràng.
Chỉ có ông ta mới có thể phân biệt rõ.