Astartes Của School Of The Bear

Chương 165: Tù binh

Jaime Lannister với thân phận là một hiệp sĩ Kingsguard, đáng lẽ phải mặc một bộ giáp hoa lệ và kiên cố, đi kèm với chiếc áo choàng trắng tinh khôi, để làm biểu tượng cho tinh thần cao khiết của hiệp sĩ.

Thế nhưng hiện tại, dường như anh ta đã biết rõ tội trạng của mình khi dẫn binh đến vây chặn Thủ tướng, thậm chí là làm hại Thủ tướng.

Vì vậy anh ta dứt khoát không mặc “đồng phục làm việc” của Kingsguard, mà chỉ mặc một bộ đồ da thường ngày rất đẹp.

Trông có vẻ như đã chuẩn bị sẵn kế hoạch làm xong là chạy.

Nhưng mặc dù anh ta đã nắm giữ được hành tung của Eddard nhờ vào thế lực của nhà Lannister tại thành King's Landing, biết rằng ông muốn quay về thì chắc chắn phải đi qua Cổng Bùn.

Nhưng duy nhất có một điểm anh ta tính sai chính là —— trong đội ngũ này không chỉ có Thủ tướng, mà còn có một vị Nhà vua đang bừng bừng nộ khí! “Xông lên! Bắt lấy Jaime Lannister!”

Robert hò hét, khi cưỡi ngựa lướt qua một tên lính nhà Lannister, cây búa trên tay ông thuận đà vung lên.

Trong tiếng va chạm giữa đầu búa và mũ sắt, toàn bộ phần cằm của tên lính đó đã bị đập lõm vào trong!

Jaime hiện tại trên tay chỉ có một thanh kiếm một tay rưỡi, trên người lại càng không có nửa mảnh đồ phòng hộ nào. Thế nên đối mặt với một Robert béo phì đã đắm chìm trong rượu chè sắc dục mười mấy năm, anh ta thế mà chỉ có thể liên tục thúc ngựa né tránh.

“Bệ hạ! Đây là ân oán giữa nhà Stark và nhà Lannister, không liên quan đến người khác!”

Câu nói này vừa là lời khuyên can, vừa mang tính đe dọa.

Trong một vương quốc theo chế độ phong kiến, nếu Nhà vua can thiệp quá sâu vào việc riêng của các quý tộc, thì đó chính là mối đe dọa đối với quyền lực tự thân của quý tộc.

Nếu muốn duy trì sự ổn định của vương quốc, thì Nhà vua không nên hỏi han đến việc riêng của quý tộc.

Nhưng hiện tại tình hình đã khác xa rồi.

Robert vì cân nặng nên không mấy bắt kịp Jaime, thế là ông bắt đầu nện bọn lính nhà Lannister như đập chuột chũi.

Đám lính này mặc dù trên tay cầm giáo dài, đối phó với những mục tiêu không mặc giáp ngựa như Robert thì rất dễ dàng, nhưng chúng lại hoàn toàn không dám ra tay với Robert.

“Không liên quan? Để cho ba đứa nghiệt chủng đó trở thành người thừa kế ngai vàng! Lớn lên trước mắt tất cả mọi người trong vương quốc cho đến tận bây giờ! Chuyện này mà còn không liên quan đến ta?! Ngươi và con mụ Cersei đó còn muốn lừa ta đến bao giờ?!”

Jaime dưới sự chất vấn đầy giận dữ của Robert thì hoàn toàn ngây người.

Lúc này mặc dù Lane, Eddard, Robert đều biết ba người thừa kế đều không phải con ruột của Robert, nhưng cũng đều không biết cha ruột của chúng là ai.

Chỉ cảm thấy Jaime Lannister với tư cách là em ruột của Cersei, lại là hiệp sĩ Kingsguard thường xuyên theo sát bên cạnh, chắc chắn biết chuyện này mà thôi.

Nhưng Jaime chính vì quá rõ ràng, nên lúc này mới ngây người.

Bởi vì anh ta chính là cha của ba vị người thừa kế đó, anh ta chính là cha ruột của những đứa con của chị gái mình!

Bản thân Jaime với tư cách là “kẻ phạm tội” vốn đã có áp lực tinh thần rất lớn, dưới sự truy hỏi dồn dập của Robert, anh ta hoảng loạn hơn bất cứ ai.

Phản ứng đầu tiên của anh ta là chuyện này chắc chắn không thể kết thúc êm đẹp được!

Robert vào lúc trận Robert's Rebellion kết thúc, có thể bế trên tay cái xác bị đập nát của đứa trẻ sơ sinh nhà Targaryen mà không đi trừng phạt kẻ hung ác đã giết hại đứa trẻ.

Đó chính là tội ác giết trẻ sơ sinh!

Jaime biết ông ta có một trái tim tàn nhẫn, ông ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho Cersei và mình.

Đám quân áo vàng đi theo Robert, mặc dù trong lòng cũng không muốn ra tay với nhà Lannister, nhưng Nhà vua đã xông lên rồi, quân áo vàng mà còn không động đậy thì chính là chê mạng mình quá dài.

Thế là quân áo vàng cũng cùng nhau rút trường kiếm ra, xông lên đâm chém.

Khung cảnh lập tức trở nên hỗn loạn vô cùng vì số lượng người tăng lên và tiếng hò hét giết chóc bắt đầu.

Jaime Lannister ở trên lưng ngựa mờ mịt không biết làm sao, chỉ có bản năng hiệp sĩ qua quá trình huấn luyện lâu dài khiến anh ta điều khiển ngựa không ngừng di chuyển, tránh bị bộ binh bám lấy.

Anh ta không thể hiểu nổi, chỉ là đi qua để dạy cho tộc trưởng nhà Stark một bài học vì em trai mình, bắt ông ta thả người. Tại sao Nhà vua lại biết được bí mật mà chị em họ đã che giấu bao nhiêu năm nay.

“Ta phải đi tìm Cersei, ta phải đi tìm lũ trẻ...”

Jaime lầm bầm lẩm bẩm trên lưng ngựa. Nhưng ngay sau đó anh ta đã phủ định chính mình.

“Không được! Vào thành Red Keep rồi thì đừng mong trở ra! Đội áo vàng trong tình huống này cho dù có vung tiền cũng không mua chuộc được, số lính nhà Lannister còn lại căn bản không thể nào đánh lại đội áo vàng.”

Jaime khó khăn lắm mới làm rõ được suy nghĩ.

Anh ta phải đi.

Anh ta phải nhân lúc nơi này cách cổng thành không xa, lập tức rời khỏi thành King's Landing!

Chỉ có hội quân với quân đội của gia tộc, sau đó dùng vũ lực và sự tàn phá đối với lãnh địa vương quốc để khiến Robert sợ ném chuột vỡ đồ, không dám làm gì Cersei và lũ trẻ.

Tywin Lannister đã bắt đầu điều binh, sự chuẩn bị của họ sớm hơn Nhà vua, có ưu thế. Nếu đứa con trưởng như anh ta bị kẹt trong thành King's Landing, thì Tywin trái lại sẽ không dám manh động.

Anh ta phải đi!

Khi suy nghĩ logic đã thông suốt đến mức này, Jaime lập tức không còn do dự nữa.

“Chặn tất cả bọn chúng lại! Mở đường cho ta! Mở đường hướng về phía cổng thành!”

Mệnh lệnh được ban xuống, đám lính nhà Lannister vốn dĩ đánh không dám đánh, rút không thể rút lập tức có được phương hướng.

Nhà Lannister sản sinh ra rất nhiều mỏ vàng và mỏ sắt, vì vậy giáp trụ của binh sĩ phổ biến là cao hơn các vương quốc khác một bậc.

Nếu thực sự liều mạng, chúng chẳng sợ đội áo vàng vốn không có ưu thế về quân số.

Một nhóm lính nhà Lannister nhanh chóng chen lấn về phía dẫn ra cổng thành. Giáp trụ của chúng va chạm và ma sát vào nhau phát ra tiếng “loạt xoạt”.

Eddard lúc này cũng rút thanh kiếm một tay rưỡi treo trên ngựa ra, xông về phía đám đông đâm chém.

Lane thì không cảm thấy kỹ năng cưỡi ngựa của mình có thể chống đỡ được việc tác chiến trong tình cảnh phức tạp thế này trên lưng ngựa, thế nên dứt khoát ngay từ đầu đã xuống ngựa.

Jaime đang ở vị trí cách hai người họ không đầy năm mét, lao về phía cổng thành.

Khi lướt ngang qua Eddard, anh ta nhìn ông một cách hằn học.

“Chuyện này vẫn chưa xong đâu, thưa đại nhân Stark. Nhà Lannister nợ là phải trả!”

Hơn năm mươi binh sĩ nhà Lannister ở địa điểm không lớn này đủ để chặn đứng quân truy đuổi, lính canh cổng thành trước khi chưa rõ sự việc nghiêm trọng đến mức nào, đa phần cũng sẽ không ngăn cản Jaime một cách nghiêm ngặt.

Họ cũng không muốn đắc tội với người ta.

Nhưng ở đây không chỉ có vài tên lính và các ông lớn quý tộc bình thường, mà còn có một chàng Witcher!

“Nhà Lannister nợ là phải trả? Vậy tại sao không trả ngay bây giờ?”

Chiến mã dưới háng của Jaime không dừng bước, anh ta nhìn về phía Lane vừa lên tiếng qua đám đông.

Anh ta xưa nay vốn coi thường rất nhiều người, Lane trong mắt anh ta cũng chỉ là một tên hộ vệ man di mà nhà Stark mang từ phương Bắc tới.

Cho dù có thể thắng được The Hound trong cuộc đấu võ xét xử thì đã sao? Anh ta tự nhận mình mạnh hơn The Hound nhiều.

Huống hồ khoảng cách năm mét giữa hai người còn chen đầy quân áo vàng và lính nhà Lannister đang quấn lấy nhau.

Anh ta chỉ cho rằng đây là một kẻ vô danh tiểu tốt đầu óc không bình thường đang nói lời hung hăng mà thôi.

Loại người này, anh ta chỉ cần nói một câu là có thể gọi đến một đống người để đi giết chết hắn.

Lane hiểu rất rõ cái nhìn của Jaime dành cho mình, đối với việc đó anh rất bình tâm.

Chỉ là trên tay anh đang vê một viên đá nhỏ, mang theo ý cười khẽ nói:

Aard.

Một tiếng “phựt” nhẹ nhàng, viên đá bị đẩy đi sau khi được tính toán đường đi tỉ mỉ đã trực tiếp xuyên qua đám đông chen chúc, va vào dưới móng ngựa sắp chạm đất của Jaime.

“Hí hí hí!”

Con chiến mã trực tiếp bị trẹo chân, Jaime Lannister hoảng hốt ghì chặt dây cương, nhưng vẫn không ngăn được việc anh ta bị hất văng trực tiếp ra ngoài! Anh ta lăn mấy vòng trên mặt đất bẩn thỉu mới dừng lại.

Bửu kiếm ra khỏi bao, chiếc áo choàng trắng tinh khôi vạch ra một đường cong.

Hiệp sĩ Kingsguard, Barristan The Bold đã đặt lưỡi kiếm lên cổ của Jaime.