Astartes Của School Of The Bear

Chương 19: Kiếm thuật school of the bear

Sáng sớm ngày hôm sau, lão Allen đang nằm trên giường cỏ khô mơ màng mở mắt.

Đôi mắt già nua lờ đờ vẫn như mọi ngày, đảo qua căn phòng trống trải.

Nhưng khi tầm mắt lướt qua chiếc giường cỏ khô sát cửa ra vào hiện đang không một bóng người, đôi mắt lão đột nhiên tỉnh táo hẳn.

Lão bật dậy, phớt lờ tiếng phàn nàn lầm bầm của người vợ già bên cạnh, khoác vội chiếc áo cánh rồi lao về phía cửa gỗ.

“Người đâu? Tên Witcher đó đâu rồi, chạy rồi sao?!”

Vẻ mặt lão Allen đầy lo lắng, chuyện này không phải là không có khả năng.

Bởi vì suy từ bụng ta ra bụng người, nếu ai đó đổ lên đầu lão một cái công việc làm lỗ vốn để làm việc thiện, nếu có thể chạy lão cũng sẽ chạy.

“Không được! Hắn không thể đi! Tôi phải...”

Ngư trường còn phải khai thác, lượng cá đánh bắt được nhiều hơn đều trông cậy vào việc này. Sao hắn có thể bỏ chạy vào lúc này cơ chứ? Miệng vẫn còn đang lẩm bẩm, lão Allen một tay kéo mạnh cánh cửa gỗ nhà mình ra.

Thế nhưng ngay sau khi mở cửa lớn, vị trưởng làng này, người già có kiến thức rộng nhất làng đã há hốc mồm, đứng ngẩn ra ngay tại cửa.

Những đám mây đen trên trời vẫn đang bao phủ vùng Velen, cơn mưa phùn mờ ảo vẫn đang rơi lất phất.

Lane thì đang cầm thanh thép kiếm school of the bear có được từ việc sát sư đứng giữa màn mưa.

Thân kiếm dài kiểu thủ bán kiếm sáng loáng chỉ thẳng về phía trước, giơ sát bên mặt.

Chàng Witcher trẻ tuổi, lúc này ánh mắt hoàn toàn tập trung.

Dù cho lão Allen cùng lắm mới chỉ thấy qua quan thuế viên dưới trướng tước sĩ cùng đám binh lính đi theo gã, chứ chưa từng thấy qua một kiếm thủ có danh tiếng nào.

Nhưng vào khoảnh khắc này, lão lại không hiểu sao mà nuốt nước bọt, nảy sinh một sự cảm thán ——

“... Quá vững.”

Thanh kiếm đó được cầm quá vững.

Ngay cả một người như lão, kẻ vốn chỉ cầm qua đinh ba đánh cá, lưới đánh cá cũng có thể dễ dàng cảm nhận được.

Đôi bàn tay cầm kiếm của chàng trai trẻ đó vững đến mức không bình thường!

Con người đối với việc cơ thể mình có thể làm một việc gì đó đến mức độ nào, thực tế trong tiềm thức luôn có một khái niệm nhất định.

Vì vậy ở thế giới quê hương của Lane, con người trong dòng thông tin hỗn loạn, ngay cả khi nhìn thấy một kỹ nghệ mà cả đời này họ chưa từng nghe qua.

Nhưng chỉ cần vị bậc thầy nắm giữ kỹ nghệ đó trổ tài vài đường, khán giả xem video cũng sẽ không thể khống chế được mà phát ra tiếng kinh ngạc.

Họ có thể không biết để làm một việc gì đó đến mức độ nhất định cần phải bỏ ra bao nhiêu nỗ lực.

Nhưng theo bản năng, họ có thể cảm nhận được rằng: “Cả đời này mình cũng không làm được, khoảng cách này quá xa vời”.

Vì vậy cảm xúc tán thưởng và ngưỡng vọng sẽ từ trong lòng tự nhiên nảy sinh.

Lão Allen bây giờ chính là có cảm giác như vậy.

Trong tay Lane, thân kiếm phẳng thẳng sáng loáng hệt như mặt hồ lặng gió.

Nếu không mưa thì còn đỡ, giờ đây ở trong mưa, lại càng có thể cảm nhận được sự ổn định mạnh mẽ đến mức bất thường đó.

Những hạt mưa rơi đập vào thân kiếm, giống như rơi vào những hòn đá trên mặt đất.

Trong sự ngẩn ngơ của lão Allen, một tiếng hít thở sâu vang lên từ lồng ngực của Lane.

Sau đó trường kiếm và cơ thể bắt đầu vũ động.

Đó là một loại kiếm thuật kỳ lạ, trọng tâm liên tục hoán đổi giữa chân trái và chân phải, nhưng thường thì tại cùng một thời điểm chỉ dồn vào một chân, sau đó thông qua động tác xoay người, nhảy ngang để hoàn thành việc chuyển đổi.

Ngay cả người ngoài nghề cũng có thể nhìn ra, đây là một loại kiếm thuật vô cùng chú trọng đến tính linh hoạt so với kiếm kỵ sĩ truyền thống.

Dù sao thì quái vật mà Witcher phải đối mặt, sức mạnh của chúng đa phần sẽ không yếu hơn cú húc của một kỵ binh trọng giáp toàn thân.

Không ai có thể chống đỡ trực diện dưới loại tấn công đó, chỉ có thể dựa vào sự linh hoạt.

Mà việc trọng tâm hoán đổi thường xuyên dẫn đến lực phát ra không trôi chảy, lực tấn công giảm xuống, thì sẽ có những động tác xoay người trong kiếm thuật bù đắp vào.

Lực ly tâm là người bạn tốt của các bậc thầy kiếm thuật.

Thân kiếm được “vung” lên có thể vẽ thành những vòng tròn hoàn hảo, và dưới tình trạng vận tốc góc lớn như vậy, nếu vận dụng tốt mũi kiếm có vận tốc dài lớn nhất, thậm chí có thể cắt đôi cơ thể người đang mặc giáp tấm làm hai nửa!

Mà kiếm thuật của school of the bear thì lại tiến thêm một bước dựa trên nền tảng thể chất ưu việt của họ.

Khi tấn công, kiếm thuật school of the bear sẽ càng thêm quyết liệt, khi xoay người sẽ tận dụng luôn cả trọng tâm cơ thể, hy sinh một phần dư lực xoay xở, nhưng lại có thể ép xuống kẻ thù với uy lực gấp bội.

Thậm chí trước đây khi Bordon săn lùng Kikimore, lớp vỏ ngoài của những sinh vật dạng côn trùng đó giống như bị lưỡi kiếm “đập nát” hơn là bị “cắt mở”.

Loại kỹ năng nâng cao điều khiển trọng tâm này, cũng chính là thứ mà lúc này Lane đang muốn phân giải và nắm vững hoàn toàn dưới sự hỗ trợ của Mentos.

“Thưa ngài, trong quy hoạch huấn luyện của chúng ta, hạng mục kỹ năng cơ bản kiếm thuật của ngài đã đạt chuẩn, nhưng theo phân tích của tôi, kỹ năng kiếm thuật tiến thêm một bước của school of the bear dường như lại không quá chú trọng đến sự ổn định của kiếm thuật.”

“Ý ngươi là, việc huấn luyện kỹ năng cơ bản với độ hoàn thành quá cao của ta lại trở thành rào cản cho tiến độ tu tập kiếm thuật đặc sắc của school of the bear?”

“Không, tôi cho rằng trong bất kỳ lúc nào, kỹ năng cơ bản luôn là trọng điểm của trọng điểm, có lẽ là do quy hoạch phân giải và huấn luyện của tôi vẫn chưa hoàn mỹ.”

“Đã hiểu.” Lane thầm nhủ trong lòng.

Anh không vì tin tức của Mentos mà tâm tư dao động, nguồn gốc phân tích loại kỹ năng này vốn dĩ chỉ có vài lần trải nghiệm chiến đấu của Bordon mà anh đã chứng kiến mà thôi.

Nhưng nói cho cùng, đối với trí tuệ nhân tạo, việc xuất hiện tình huống “không nắm chắc” vẫn là do toán lực không đủ.

Vẫn phải trông chờ vào việc nâng cấp quyền hạn.

“Cứ tiếp tục phân tích tài liệu hiện có, hoàn thiện kế hoạch huấn luyện trước đã.” Lane từ từ hạ kiếm xuống, thu lại vào bao kiếm sau lưng.

“Kiến thức ta còn thiếu hiện tại vẫn còn rất nhiều, về mặt kiếm thuật cũng chưa cần vội. Có người đến kìa.”

Cuộc đối thoại với trí tuệ nhân tạo tạm thời kết thúc.

Lão Allen đợi sau khi Lane dừng vũ điệu kiếm xoay người lại mới dè dặt tiến lại gần.

Cứ như thể lão mới là người lạ trong cái làng này vậy.

Lane nhìn bộ dạng của lão là biết lão vừa nãy đang nghĩ gì.

“Đừng lo, tôi sẽ không đi đâu. Ở chỗ các người vẫn còn một hộ gia đình nạn nhân nữa, sự bồi thường của học phái sẽ không dừng lại.”

Ngữ khí nhẹ nhàng như mây trôi nước chảy, giống hệt như đêm qua.

Nhưng lão Allen không hề cảm thấy cái lạnh lẽo thấu xương không tên như khi thảo luận về chủ đề này vào ngày hôm qua nữa.

Thực tế thì chàng trai trẻ đã suy nghĩ thông suốt ngay trong đêm qua rồi.

Đây là một thế giới mà chuyện người chết bất cứ lúc nào cũng chẳng có gì lạ.

Quan điểm đạo đức, quan điểm nhân sinh của bản thân đúng là như lời Bordon đã nói, hoàn toàn lạc lõng với thế giới này.

Người đàn ông tựa như gấu nâu đó, khi sắp bước vào cõi chết đã nói với người học đồ giết chết mình rằng “Ngươi đã ở địa ngục rồi”.

Và Lane ngay trong ngày hôm đó đã tận tai nghe thấy một vụ bi kịch nhân gian, đồng thời cảm nhận được sự bất lực mãnh liệt, và nỗi đau sinh ra từ đó.

Cảm giác này đúng là khiến anh... buồn nôn đến mức muốn chết!

Nhưng nói cho cùng, điều này cũng hé lộ một đạo lý mà anh đã sớm thấu hiểu —— không có sức mạnh thì không có quyền lựa chọn.

Không chỉ là cần “sức mạnh để bản thân sống tiếp”... mà là “sức mạnh để sống và duy trì ý chí của bản thân”.

Những kẻ phế vật oán trời trách đất đã quá đủ rồi.

“Hạt giống của sức mạnh” đang được cất trong lòng mình, “Sự chỉ dẫn của sức mạnh” đang vận hành trong đại não mình, Lane không chuẩn bị dừng lại ở đây.

“Đi thôi, chúng ta bắt đầu làm việc.”

Chàng trai trẻ vặn vặn cổ và cổ tay, thản nhiên nói.

Lớp giáp bông bên ngoài được khâu gấp trong đêm qua đã thay thế cho bộ giáp bông màu xanh rách nát.

Chiếc áo choàng dài đến bắp chân, ở hai vai và trước ngực có gắn thêm những mảng da thú lớn vẫn còn dính vết máu.

Người đẹp vì lụa, Lane lúc này khí vũ hiên ngang, chuẩn bị đối mặt với những quái vật và thử thách của ngày hôm nay.

Lão Allen nhìn vị Witcher đã tiến vào trạng thái làm việc, gãi gãi cằm, ướm lời nói.

“Hay là... chúng ta ăn chút gì trước đã?”