Chương 314: Thần đất
Trong trạng thái ngây ngô của những người còn lại, Lane đã bắt chuyện với vị 【Nữ vương mắt bạc】 này một cách rất tự nhiên.
Anh tháo thanh Lady of The Lake từ bên hông xuống, chống hai tay giữ thanh kiếm ở trước thân mình.
“Xin thứ lỗi cho tôi mạo muội, vào thời điểm đầu thu, bà cũng đã tham gia vào việc vây quét thứ đó chứ?”
‘Thứ đó’, chính là chỉ Dagon.
Cho đến tận hôm nay, Lane vẫn không tự chủ được mà không muốn nhắc đến tên của Dagon trên thế giới này. Theo cảm nhận của anh, chỉ riêng cái tên này thốt ra từ miệng phu nhân thôi, đã đủ để một lần nữa gây ra rắc rối lớn rồi.
Quỷ mới biết cái thế giới mà lúc đó Lady of The Lake ngay cả để anh nhìn một cái cũng không dám kia, bên trong rốt cuộc còn có thứ gì phi lý nữa.
Eithné rất dễ dàng hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Lane.
Bà thong thả bước vào phòng, phía sau bên trái bên phải đi theo hai vị Dryad đeo cung.
“Ta đã góp chút sức, nhưng so với vị đã tặng cho cậu thanh kiếm này thì còn kém xa lắm. Dẫu sao ta cũng chỉ có thể điều động sức mạnh của Brokilon, mà trên thế gian này còn có vô số những hoang dã và rừng rậm vô tận, chúng tự có chủ nhân của mình.”
Lane đầy kính trọng cúi đầu xuống.
Anh đã hiểu được cấp bậc của Eithné, đại khái là một vị Thần đất bị giới hạn bên trong phạm vi của Brokilon, chẳng qua là xuất thân trong tộc Dryad, đồng thời đảm nhiệm vị trí Nữ vương Dryad.
“Xin đừng hành lễ nữa, Lane. Cậu đã có đóng góp cho sự an nguy của toàn bộ thế giới, xét theo lý mà nói, trong căn phòng này có một người tính một người, đều nên hành lễ với cậu mới đúng.”
Hai vị Witcher, vị tước sĩ đang nằm trên giường, Ciri, thậm chí là cả những vị Dryad trong phòng đều dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn vào Lane.
Trong đó, vị tước sĩ đã được Lane đặt cho tư thế hộ lý kia, trong ánh mắt còn mang theo sự chột dạ và sợ hãi.
Bây giờ ông ta mới nhận thức được rằng, đôi bàn tay có thể trong một đêm giết sạch hơn hai trăm người kia, vừa rồi đã nắm lấy bả vai và cánh tay ông ta ở khoảng cách bằng không, xoay đi xoay lại.
Bản thân lúc đó hình như còn mắng anh ta, còn gọi anh ta là ‘vị tiên sinh tốt bụng’ nữa chứ.
Chỉ riêng nghĩ như vậy thôi, mồ hôi lạnh đã xì một cái túa ra rồi.
“Bà đừng đùa nữa.” Vị Witcher trẻ tuổi treo lại thanh kiếm của Nữ thần hồ nước lên hông, lắc đầu một cách không hề bận tâm.
“Nếu không có sự nỗ lực của bà và các vị... đại nhân? khác, tôi thậm chí còn không có tư cách đứng trước mặt thứ đó. Hơn nữa lúc đó chỉ là vì ở đó chỉ có một mình tôi là lựa chọn phù hợp mà thôi, nếu như lúc đó ở đó là Geralt, ước chừng cũng chẳng có gì khác biệt.”
Trong khi lựa chọn dùng từ ngữ nào để thay thế cho những ‘sự tồn tại’ đã vây đuổi chặn bắt Dagon ở lĩnh vực tầng sâu của thế giới, Lane vẫn cảm thấy đau đầu.
Chỉ nhìn vào hiện tại thôi, thành phần của Họ đã quá phức tạp rồi.
Có vị thần khái niệm như Lady of The Lake, có vị thần tự nhiên cơ bản không quan tâm đến bất cứ chuyện thế tục nào như Dana Méadbh, còn có ác ma dị giới như Gaunter O'Dimm... tìm một cái tên gọi chung cho những kẻ này thì quá làm khó người ta rồi.
“Trên thế gian này không có ‘nếu như’, không có ‘lúc đó nếu như thế này thế kia’. Chính là cậu đã giải quyết thứ đó, không cần bàn cãi.”
Giọng nói quả quyết và uy nghiêm của Nữ vương mắt bạc lại vang lên.
“Nhưng ta nghĩ, lần này cậu tới đây chắc hẳn không phải là để thảo luận về cái thứ khó có thể mở miệng đó. Để những vị khách còn lại phải tham gia vào một cuộc trò chuyện khó có thể xen mồm vào cũng không phải là lễ nghi của người làm chủ, vậy thì chủ đề của chúng ta tạm dừng ở đây.”
Đề nghị của Nữ vương các Dryad khiến Lane vui vẻ chấp nhận.
Thế là Eithné chuyển ánh mắt sang một hướng khác, rơi lên người hai vị Witcher còn lại.
Bà còn vừa vẫy vẫy tay, bảo Braenn trực tiếp đưa Ciri ra ngoài.
Cô bé từ cuộc trò chuyện mờ mịt vừa rồi sực tỉnh lại, đôi mắt xanh lá mạ tràn đầy nước mắt, giống như một miếng thủy tinh lấp lánh, nhìn chằm chằm vào Geralt và cả Lane.
Nhưng cả hai người đều không có cách nào từ chối Eithné ở đây cả.
Không có phàm nhân nào có thể từ chối Eithné trong rừng rậm Brokilon.
“Thật hiếm thấy, hôm nay là những người quen cũ từ thế giới bên ngoài đã hẹn trước để tới bái phỏng sao? Vesemir và Geralt?”
“Kính chào bà, Eithné, Nữ vương của các Dryad.” *2
Hai thầy trò phái Sói đồng thanh tương ứng, khiến Lane cảm thấy có phải Vesemir đã từng dạy cho Geralt một khóa học chuyên biệt nào đó hay không.
“Tôi là đi theo Vesemir mà tới.”
Giọng nói của Geralt không hề có chút dao động nào, Vesemir theo sát tiếp lời.
“Còn tôi thì mang theo sứ mệnh mà tới.”
Tìm đúng chính chủ rồi, Eithné lộ ra một nụ cười cứng nhắc và sắc lẹm.
“Ồ, điều này có thể giải thích cho sự lỗ mãng của ông rồi, Vesemir. Không hề chào hỏi ta một tiếng đã tiến vào Brokilon, tính nguy hiểm của hành vi này ngay cả đối với ông cũng không hề nhỏ đâu. Ta có thể tưởng tượng được sứ mệnh mà ông gánh vác là gì... kẻ thuyết khách? Sứ giả? Con người các người gọi vai diễn này là như vậy.”
“Nhưng Vesemir, ta phải nhắc lại một lần nữa, hành động của ông rất nguy hiểm. Không chém sứ giả là quy củ của loài người các người, ta không chấp nhận điều đó. Các Dryad không thừa nhận quy củ của loài người, ông hiện giờ còn có thể dắt theo học trò của mình đứng ở đây, chỉ bởi vì người đồng hành cùng các người đã từng làm nên một sự nghiệp vĩ đại, những sinh vật sống dựa trên nền tảng vật chất như chúng ta đều phải mang ơn anh ta.”
Môi của Vesemir mấp máy một hồi, rồi lại khôi phục sự bình tĩnh.
Lão nhân gia đã hiểu từ lâu rằng, những chuyện kỳ lạ và những người phi thường trên thế gian này nhiều tới mức không thể tưởng tượng nổi, cá nhân muốn thăm dò tất cả bí ẩn trên thang đo của sinh mệnh chỉ là suy nghĩ hão huyền.
Ông đã sớm quen với việc gặp phải những tình huống mình không thể hiểu được, và đúc kết ra một bộ phương pháp ứng phó ——
Loại trừ tất cả những nhân tố khiến ông không thể hiểu được trong cả sự việc, tập trung vào những nhân tố có thể giải quyết được.
Nói một cách ngắn gọn: Tôi biết rõ mình nặng nhẹ bao nhiêu, những thứ nhiều hơn tôi không quản, cũng không quản nổi.
“Ít nhất bà cũng nên biết là ai phái tôi tới chứ?”
Vesemir cẩn trọng nói.
“Thú thực, ta không muốn biết. Ta không có lý do gì để nghe lời nhắn, đề nghị, hoặc là tối hậu thư từ một con người, một sứ giả của chủng tộc có tư tưởng, thói quen hoàn toàn khác biệt với ta. Suy nghĩ của vua Venzlav không có một chút quan hệ nào với ta cả.”
Vesemir kinh ngạc ngẩng đầu.
“Bà biết là ông ấy phái tôi tới?”
“Chuyện này cũng không khó đoán, trong số các quốc vương lân cận cũng chỉ có mình ông ta là vừa không đủ hận ta, lại vừa không đủ ngu xuẩn rồi.”
“Vậy thì bà càng nên nắm lấy cơ hội này, để tăng thêm đồng minh cho bản thân và cho Brokilon. Không phải sao?”
“Ông đang đùa cái gì thế, Vesemir?”
Nữ vương của các Dryad dùng đôi mắt bạc đó phát ra ánh nhìn không thể tin nổi.
“Đúng vậy, vua Venzlav là vị quốc vương hiếm hoi ở vùng lân cận thông minh và không căm ghét các Dryad. Nhưng ông ta không thu mua da đầu của các Dryad sao? Mục đích của ông ta không phải là chiếm lấy đất đai, gỗ lạt, khoáng sản của Brokilon, có được tuyên bố pháp lý, đem các Dryad xua đuổi vào các khu bảo tồn của con người để sinh sống sao?”
“Trong một đám cướp hung ác xuất hiện một kẻ khi đâm dao sẽ cầu nguyện vài câu, thì ông liền bảo ta phải coi hắn ta là bạn? Chuyện này chẳng phải quá nực cười sao.”
Vesemir không còn gì để nói.
Thực tế theo cách nhìn của ông, những gì con người định làm với các Dryad còn ác liệt hơn đám cướp gấp nhiều lần.
Tám phần đám cướp chỉ vì tiền, không hại mạng.
Nhưng thái độ của con người đối với các Dryad là... diệt chủng, sau đó để một lượng nhỏ những người sống sót chuyển vào khu bảo tồn, nuôi dưỡng như động vật cảnh vậy.
Đây không phải là suy đoán, mà là hiện trạng loài người đã làm rất nhiều lần, và vẫn đang làm.
Trong các khu bảo tồn chủng tộc ở phương Bắc lục địa, những người mèo luôn có thể mang lại không ít chi phí tham quan du lịch cho khu bảo tồn.
Và nhờ vào đặc tính chủng tộc của các Dryad, nếu thực sự có ngày họ tiến vào khu bảo tồn, cách dùng của đàn ông loài người đối với họ, ước chừng còn xa mới dừng lại ở việc tham quan.
Dẫu sao các Dryad ngoài việc chuyển hóa những bé gái loài người thành đồng loại ra, đa số đều thông qua việc mượn giống từ đàn ông loài người để thực hiện việc mở rộng chủng tộc.
Anh tháo thanh Lady of The Lake từ bên hông xuống, chống hai tay giữ thanh kiếm ở trước thân mình.
“Xin thứ lỗi cho tôi mạo muội, vào thời điểm đầu thu, bà cũng đã tham gia vào việc vây quét thứ đó chứ?”
‘Thứ đó’, chính là chỉ Dagon.
Cho đến tận hôm nay, Lane vẫn không tự chủ được mà không muốn nhắc đến tên của Dagon trên thế giới này. Theo cảm nhận của anh, chỉ riêng cái tên này thốt ra từ miệng phu nhân thôi, đã đủ để một lần nữa gây ra rắc rối lớn rồi.
Quỷ mới biết cái thế giới mà lúc đó Lady of The Lake ngay cả để anh nhìn một cái cũng không dám kia, bên trong rốt cuộc còn có thứ gì phi lý nữa.
Eithné rất dễ dàng hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Lane.
Bà thong thả bước vào phòng, phía sau bên trái bên phải đi theo hai vị Dryad đeo cung.
“Ta đã góp chút sức, nhưng so với vị đã tặng cho cậu thanh kiếm này thì còn kém xa lắm. Dẫu sao ta cũng chỉ có thể điều động sức mạnh của Brokilon, mà trên thế gian này còn có vô số những hoang dã và rừng rậm vô tận, chúng tự có chủ nhân của mình.”
Lane đầy kính trọng cúi đầu xuống.
Anh đã hiểu được cấp bậc của Eithné, đại khái là một vị Thần đất bị giới hạn bên trong phạm vi của Brokilon, chẳng qua là xuất thân trong tộc Dryad, đồng thời đảm nhiệm vị trí Nữ vương Dryad.
“Xin đừng hành lễ nữa, Lane. Cậu đã có đóng góp cho sự an nguy của toàn bộ thế giới, xét theo lý mà nói, trong căn phòng này có một người tính một người, đều nên hành lễ với cậu mới đúng.”
Hai vị Witcher, vị tước sĩ đang nằm trên giường, Ciri, thậm chí là cả những vị Dryad trong phòng đều dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn vào Lane.
Trong đó, vị tước sĩ đã được Lane đặt cho tư thế hộ lý kia, trong ánh mắt còn mang theo sự chột dạ và sợ hãi.
Bây giờ ông ta mới nhận thức được rằng, đôi bàn tay có thể trong một đêm giết sạch hơn hai trăm người kia, vừa rồi đã nắm lấy bả vai và cánh tay ông ta ở khoảng cách bằng không, xoay đi xoay lại.
Bản thân lúc đó hình như còn mắng anh ta, còn gọi anh ta là ‘vị tiên sinh tốt bụng’ nữa chứ.
Chỉ riêng nghĩ như vậy thôi, mồ hôi lạnh đã xì một cái túa ra rồi.
“Bà đừng đùa nữa.” Vị Witcher trẻ tuổi treo lại thanh kiếm của Nữ thần hồ nước lên hông, lắc đầu một cách không hề bận tâm.
“Nếu không có sự nỗ lực của bà và các vị... đại nhân? khác, tôi thậm chí còn không có tư cách đứng trước mặt thứ đó. Hơn nữa lúc đó chỉ là vì ở đó chỉ có một mình tôi là lựa chọn phù hợp mà thôi, nếu như lúc đó ở đó là Geralt, ước chừng cũng chẳng có gì khác biệt.”
Trong khi lựa chọn dùng từ ngữ nào để thay thế cho những ‘sự tồn tại’ đã vây đuổi chặn bắt Dagon ở lĩnh vực tầng sâu của thế giới, Lane vẫn cảm thấy đau đầu.
Chỉ nhìn vào hiện tại thôi, thành phần của Họ đã quá phức tạp rồi.
Có vị thần khái niệm như Lady of The Lake, có vị thần tự nhiên cơ bản không quan tâm đến bất cứ chuyện thế tục nào như Dana Méadbh, còn có ác ma dị giới như Gaunter O'Dimm... tìm một cái tên gọi chung cho những kẻ này thì quá làm khó người ta rồi.
“Trên thế gian này không có ‘nếu như’, không có ‘lúc đó nếu như thế này thế kia’. Chính là cậu đã giải quyết thứ đó, không cần bàn cãi.”
Giọng nói quả quyết và uy nghiêm của Nữ vương mắt bạc lại vang lên.
“Nhưng ta nghĩ, lần này cậu tới đây chắc hẳn không phải là để thảo luận về cái thứ khó có thể mở miệng đó. Để những vị khách còn lại phải tham gia vào một cuộc trò chuyện khó có thể xen mồm vào cũng không phải là lễ nghi của người làm chủ, vậy thì chủ đề của chúng ta tạm dừng ở đây.”
Đề nghị của Nữ vương các Dryad khiến Lane vui vẻ chấp nhận.
Thế là Eithné chuyển ánh mắt sang một hướng khác, rơi lên người hai vị Witcher còn lại.
Bà còn vừa vẫy vẫy tay, bảo Braenn trực tiếp đưa Ciri ra ngoài.
Cô bé từ cuộc trò chuyện mờ mịt vừa rồi sực tỉnh lại, đôi mắt xanh lá mạ tràn đầy nước mắt, giống như một miếng thủy tinh lấp lánh, nhìn chằm chằm vào Geralt và cả Lane.
Nhưng cả hai người đều không có cách nào từ chối Eithné ở đây cả.
Không có phàm nhân nào có thể từ chối Eithné trong rừng rậm Brokilon.
“Thật hiếm thấy, hôm nay là những người quen cũ từ thế giới bên ngoài đã hẹn trước để tới bái phỏng sao? Vesemir và Geralt?”
“Kính chào bà, Eithné, Nữ vương của các Dryad.” *2
Hai thầy trò phái Sói đồng thanh tương ứng, khiến Lane cảm thấy có phải Vesemir đã từng dạy cho Geralt một khóa học chuyên biệt nào đó hay không.
“Tôi là đi theo Vesemir mà tới.”
Giọng nói của Geralt không hề có chút dao động nào, Vesemir theo sát tiếp lời.
“Còn tôi thì mang theo sứ mệnh mà tới.”
Tìm đúng chính chủ rồi, Eithné lộ ra một nụ cười cứng nhắc và sắc lẹm.
“Ồ, điều này có thể giải thích cho sự lỗ mãng của ông rồi, Vesemir. Không hề chào hỏi ta một tiếng đã tiến vào Brokilon, tính nguy hiểm của hành vi này ngay cả đối với ông cũng không hề nhỏ đâu. Ta có thể tưởng tượng được sứ mệnh mà ông gánh vác là gì... kẻ thuyết khách? Sứ giả? Con người các người gọi vai diễn này là như vậy.”
“Nhưng Vesemir, ta phải nhắc lại một lần nữa, hành động của ông rất nguy hiểm. Không chém sứ giả là quy củ của loài người các người, ta không chấp nhận điều đó. Các Dryad không thừa nhận quy củ của loài người, ông hiện giờ còn có thể dắt theo học trò của mình đứng ở đây, chỉ bởi vì người đồng hành cùng các người đã từng làm nên một sự nghiệp vĩ đại, những sinh vật sống dựa trên nền tảng vật chất như chúng ta đều phải mang ơn anh ta.”
Môi của Vesemir mấp máy một hồi, rồi lại khôi phục sự bình tĩnh.
Lão nhân gia đã hiểu từ lâu rằng, những chuyện kỳ lạ và những người phi thường trên thế gian này nhiều tới mức không thể tưởng tượng nổi, cá nhân muốn thăm dò tất cả bí ẩn trên thang đo của sinh mệnh chỉ là suy nghĩ hão huyền.
Ông đã sớm quen với việc gặp phải những tình huống mình không thể hiểu được, và đúc kết ra một bộ phương pháp ứng phó ——
Loại trừ tất cả những nhân tố khiến ông không thể hiểu được trong cả sự việc, tập trung vào những nhân tố có thể giải quyết được.
Nói một cách ngắn gọn: Tôi biết rõ mình nặng nhẹ bao nhiêu, những thứ nhiều hơn tôi không quản, cũng không quản nổi.
“Ít nhất bà cũng nên biết là ai phái tôi tới chứ?”
Vesemir cẩn trọng nói.
“Thú thực, ta không muốn biết. Ta không có lý do gì để nghe lời nhắn, đề nghị, hoặc là tối hậu thư từ một con người, một sứ giả của chủng tộc có tư tưởng, thói quen hoàn toàn khác biệt với ta. Suy nghĩ của vua Venzlav không có một chút quan hệ nào với ta cả.”
Vesemir kinh ngạc ngẩng đầu.
“Bà biết là ông ấy phái tôi tới?”
“Chuyện này cũng không khó đoán, trong số các quốc vương lân cận cũng chỉ có mình ông ta là vừa không đủ hận ta, lại vừa không đủ ngu xuẩn rồi.”
“Vậy thì bà càng nên nắm lấy cơ hội này, để tăng thêm đồng minh cho bản thân và cho Brokilon. Không phải sao?”
“Ông đang đùa cái gì thế, Vesemir?”
Nữ vương của các Dryad dùng đôi mắt bạc đó phát ra ánh nhìn không thể tin nổi.
“Đúng vậy, vua Venzlav là vị quốc vương hiếm hoi ở vùng lân cận thông minh và không căm ghét các Dryad. Nhưng ông ta không thu mua da đầu của các Dryad sao? Mục đích của ông ta không phải là chiếm lấy đất đai, gỗ lạt, khoáng sản của Brokilon, có được tuyên bố pháp lý, đem các Dryad xua đuổi vào các khu bảo tồn của con người để sinh sống sao?”
“Trong một đám cướp hung ác xuất hiện một kẻ khi đâm dao sẽ cầu nguyện vài câu, thì ông liền bảo ta phải coi hắn ta là bạn? Chuyện này chẳng phải quá nực cười sao.”
Vesemir không còn gì để nói.
Thực tế theo cách nhìn của ông, những gì con người định làm với các Dryad còn ác liệt hơn đám cướp gấp nhiều lần.
Tám phần đám cướp chỉ vì tiền, không hại mạng.
Nhưng thái độ của con người đối với các Dryad là... diệt chủng, sau đó để một lượng nhỏ những người sống sót chuyển vào khu bảo tồn, nuôi dưỡng như động vật cảnh vậy.
Đây không phải là suy đoán, mà là hiện trạng loài người đã làm rất nhiều lần, và vẫn đang làm.
Trong các khu bảo tồn chủng tộc ở phương Bắc lục địa, những người mèo luôn có thể mang lại không ít chi phí tham quan du lịch cho khu bảo tồn.
Và nhờ vào đặc tính chủng tộc của các Dryad, nếu thực sự có ngày họ tiến vào khu bảo tồn, cách dùng của đàn ông loài người đối với họ, ước chừng còn xa mới dừng lại ở việc tham quan.
Dẫu sao các Dryad ngoài việc chuyển hóa những bé gái loài người thành đồng loại ra, đa số đều thông qua việc mượn giống từ đàn ông loài người để thực hiện việc mở rộng chủng tộc.