Astartes Của School Of The Bear

Chương 317: Thuật tiên tri

Braenn lúc này từ bên ngoài căn phòng bưng một chiếc cốc nước lớn hoa lệ bước vào.

“Nhưng trước khi cậu đòi cô bé này đi từ chỗ ta, ta chỉ có một yêu cầu duy nhất, Lane hãy để con bé uống cạn nước trong chiếc cốc đó.”

Geralt ngay lập tức nhảy dựng lên.

“Bà đang lật lọng sao, phu nhân? Đó là Nước của Brokilon, bé gái uống vào sẽ biến thành Dryad, đàn ông uống vào sẽ mất mạng!”

Eithné không thèm nhìn hai vị Witcher kia lấy một cái, đôi mắt bạc nhìn chằm chằm vào Lane.

“Chỉ có một yêu cầu duy nhất này thôi, Lane. Các ông cũng đã tiếp xúc với Braenn được vài ngày rồi, cậu rất rõ ràng, thứ nước này không hề phá hủy logic và tư duy của một người, thậm chí cũng không ảnh hưởng đến tính cách, những người như Braenn thậm chí còn có thể giữ lại ký ức khi mình còn là nhân loại. Nó chỉ là thay cho những cô gái một làn da đẹp đẽ, những thớ cơ bắp khỏe mạnh, cùng với sự thân hòa đối với rừng rậm.”

Đôi mắt của Eithné đối diện với Lane, bên trong đó có một loại cảm xúc rất ít khi xuất hiện trong đôi mắt bạc —— sự chấp niệm.

Đối với một sinh vật siêu phàm đã cộng sinh cùng với Brokilon mà nói, cảm xúc này thực sự hiếm thấy.

“Chỉ cần để con bé uống Nước của Brokilon, để ta tận mắt nhìn con bé uống xuống, ta sẽ không còn mong cầu gì khác, mặc cho các người đi hay ở.”

Lane im lặng đối diện với bà hồi lâu, sau đó mới giống như nhìn thấu được một vài chuyện, thử thăm dò nói.

“Bà là muốn... chứng kiến một loại hiện tượng nào đó? Sau khi Ciri uống thứ nước này sẽ xảy ra chuyện gì đó sao?”

“Đúng vậy. Đối với cậu ta có thể không giấu diếm điều gì, thứ nước này có lẽ sẽ không có tác dụng trên người con bé. Nhưng đây là một loại chứng minh...”

Eithné nói một cách thẳng thắn không kiêng dè.

“Chứng minh thời đại vẫn chưa kết thúc, chứng minh tất cả mới chỉ vừa bắt đầu, chứng minh vạn sự đều vẫn còn chuyển biến.”

“Bà nói thế này quá mang tính thi vị rồi, chúng ta không thể nói trắng ra một chút sao? Chỉ bởi vì con bé là cái gì đó... Đứa trẻ mang Thượng Cổ Huyết Mạch? Mà có thể chứng minh được nhiều chuyện như thế?”

“Chỉ bởi vì con bé là Đứa trẻ mang Thượng Cổ Huyết Mạch.”

Lane xoa xoa trán mình.

Bây giờ anh đã thấu hiểu được cảm giác của Geralt và Vesemir khi anh đối thoại với Eithné rồi.

Trong lời nói của đối phương có rất nhiều thứ căn bản không rõ ràng, xem ra cũng không muốn nói nhiều.

“Được rồi.” Lane đứng dậy, đi tới tấm thảm nơi Eithné và Ciri đang ngồi, nửa quỳ xuống nhìn cô bé. “Ừm, nhóc thấy thế nào? Tôi nói trước nhé, thứ nước này uống vào ước chừng sẽ không dễ chịu đâu...”

Braenn đang bưng cốc cùng với White Wolf đồng thanh nói:

“Chắc chắn là không dễ chịu.”

Nhưng Ciri không hề do dự nhiều, liền gật đầu thật mạnh:

“Nếu như như vậy có thể rời đi, con sẽ uống.”

Eithné không thèm để ý tới họ, trực tiếp đón lấy chiếc cốc từ tay Braenn, xoay một mặt, hướng về phía Geralt.

“Có nhận ra tiếng Thượng Cổ trên này không, White Wolf?”

“Thanh kiếm của định mệnh có hai lưỡi, ông là một trong số đó.”

Ciri cho dù có biến thành Dryad thì vẫn có thể được đưa đi, sau khi đã chuẩn bị sẵn tâm lý này, Geralt có vẻ thoải mái hơn nhiều.

“Bà vẫn còn đang nhấn mạnh với tôi về cái định mệnh hư vô mờ mịt đó sao?”

“‘Hư vô mờ mịt’? Chúng ta sẽ sớm biết thôi. Bây giờ, uống đi, hỡi Đứa trẻ mang Thượng Cổ Huyết Mạch.”

Eithné bưng cốc nước đưa tới bên miệng Ciri.

Tất cả mọi người đều đang nhìn nhóc con đã uống xuống thứ nước ma pháp này, nhưng dưới sự chú ý của mọi người, không hề có ngất xỉu, không hề có co giật, phát sốt hay nôn mửa...

Con bé chỉ là trên mặt có chút ửng đỏ, vì một hơi uống quá nhiều nước mà thở dốc, ngoài ra không có bất cứ chuyện gì xảy ra.

Cho đến khi Eithné nói “Đủ rồi”, mới ấn chiếc cốc trên tay Ciri xuống.

Từ miệng cốc khổng lồ ngẩng khuôn mặt lên, cô bé nhìn thẳng vào đôi mắt bạc của vị Dryad, nói ra lời nói không khác gì so với lúc trước:

“Con muốn tiến bước theo con đường của định mệnh.”

Thế là trên khuôn mặt Nữ vương các Dryad hiện lên một biểu cảm phức tạp.

Là vui mừng hay là thất vọng, mệt mỏi hay là thả lỏng... bất kể là Lane hay là Vesemir, tại thời điểm này đều cảm thấy vốn liếng trải đời của mình quá nông cạn, đến mức thế mà lại không nhìn thấu được trong biểu cảm này rốt cuộc chứa đựng bao nhiêu tình cảm không thể diễn tả bằng lời.

Ciri đứng dậy từ trong lòng Eithné, đi về phía Lane.

Eithné không hề ngăn cản.

Cô bé ngẩng khuôn mặt lên, cho đến khi Lane vỗ vỗ bả vai cô bé, cô bé mới lướt qua chàng trai trẻ, nhào vào lòng của Geralt.

“Xem ra...”

Chàng trai trẻ thử thăm dò nói, “Bà đã nhìn thấy hiện tượng mà mình muốn chứng kiến rồi?”

“Kết quả thế nào?”

Eithné bình tâm lại một hồi lâu, mới trả lời Lane: “Không tệ, kết quả này không tệ.”

Lane chú ý tới, trong đôi nhãn thần màu bạc đó đang có một luồng màu sắc không rõ ràng đang phai nhạt đi.

Bà ấy vừa mới thi pháp sao? Bởi vì Duén Canell tràn ngập năng lượng hỗn độn, dây chuyền bạc của vị Witcher căn bản không lúc nào là không rung động, hoàn toàn không thể đưa ra cảnh báo hiệu quả. Lane chỉ có thể dựa theo tình hình hiện có để đưa ra suy đoán.

Thi pháp vào lúc Ciri uống Nước của Brokilon, nói là muốn chứng kiến ‘thời đại’, ‘chuyển biến’ gì đó... bà ấy vừa rồi là đang tiên tri?

Dùng Ciri, hoặc là Thượng Cổ Huyết Mạch trong người con bé làm vật trung gian, để triển khai thuật tiên tri?

Đây lại là một lĩnh vực xa lạ, Lane hiện giờ ngay cả kiến thức về lời nguyền cũng còn đang ở giai đoạn tân thủ của Witcher, huống chi là loại thuật tiên tri thuộc về kiến thức cao cấp ngay cả trong giới thuật sĩ này.

Tiếp đó, không đợi mấy người bọn họ có phản ứng gì, một luồng cảm giác choáng váng đột ngột ập tới đại não của mỗi người.

Lane cũng không ngoại lệ, anh chỉ cảm thấy luồng cảm giác choáng váng này còn tệ hại hơn cả cổng dịch chuyển gấp mấy lần, gần như chỉ trong nháy mắt đã khiến anh mất đi ý thức.

Đợi đến khi Lane một lần nữa đột ngột mở mắt ra, anh chỉ nhìn thấy trên bầu trời cái mặt trời vàng rực rỡ, giống như một đồng tiền vàng lớn chưa cắt cạnh kia, đang treo trên tầng mây trong cơn gió lạnh mùa đông.

Rễ cây phía sau lưng cấn vào người anh đau nhức.

Anh đột ngột bật người dậy, trên trán truyền tới một tiếng va chạm trầm đục.

“Ái chà!”

Tiếng kêu đau của Ciri truyền tới từ bên cạnh đầu. Quay đầu nhìn qua, cô bé này vừa rồi chắc là đang ghé đầu sát vào mặt anh, khi anh bật dậy thì vừa vặn đụng trúng.

Lane mặt không cảm xúc xoa xoa vết răng trên trán, đó là vết tích vừa mới va phải.

“Nhóc vừa rồi định làm gì thế?”

Cô bé bịt cằm và môi quay mặt sang một bên, trả lời với giọng nghèn nghẹt:

“Không định làm gì cả, chỉ là muốn gọi anh dậy thôi. Con vừa mở mắt ra thì trời đã sáng rồi, hơn nữa chúng ta cũng không còn ở trong đại rừng rậm nữa, con hoảng hốt không được sao?”

Lane nhếch miệng cười lạnh, hơi nheo mắt lại.

“Hừ hừ, nhóc hoảng hốt muốn gọi người, tại sao không gọi Geralt dậy... ông ấy mới là người có định mệnh tương liên với nhóc mà.”

“Chẳng phải là vì anh ở gần hơn sao?”

Đối mặt với lời lẽ không chút do dự của cô bé, Lane liếc mắt nhìn sang Geralt đang nghẹo đầu ngay bên cạnh chân của Ciri.

“Dậy đi! Geralt ông mau tỉnh lại đi!”

Nhìn Ciri quỳ bên cạnh Geralt, kéo kéo miếng giáp xích của lão, Lane bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Xoay người chạy tới bên cạnh Vesemir đang nằm.

Còn chưa đợi anh ra tay, lão nhân gia đã tự mình nằm trên mặt đất, vươn vai một cái.

Trên người phát ra một tràng tiếng xương khớp kêu răng rắc giòn giã.

Phía bên kia Geralt cũng đã mở mắt, đang lẩm bẩm một cách mơ màng “Cái quái gì thế tôi đang ở đâu?”

Còn vị lão nhân bên này thì giống như thản nhiên thức dậy trên chiếc giường của mình:

“Chào buổi sáng, chàng trai.”

Lane không khỏi thổn thức một tiếng, gừng càng già càng cay.

Geralt —— không xong rồi!