Chương 318: Công nhận
“Chào buổi sáng, Vesemir.”
Lane cũng rất tự nhiên giơ tay lên với vị lão Witcher, xem như là một lời chào hỏi.
“Ông trông có vẻ chẳng hề hốt hoảng chút nào.”
Vesemir đứng dậy từ mặt đất, chỉnh đốn lại bộ giáp trụ có chút xiêu vẹo.
“Chẳng qua cũng chỉ là một ma pháp dịch chuyển mạnh mẽ mà thôi, những kẻ có tuổi thọ dài đằng đẵng, sức mạnh to lớn này luôn luôn như vậy. Ngay cả khi họ muốn đuổi những vị khách không mời ra khỏi nhà, họ cũng có thói quen sử dụng loại ma pháp vượt quy cách này. Không có gì đáng ngạc nhiên cả.”
“Ồ, vậy xem ra những thứ Geralt cần học hỏi từ ông vẫn còn nhiều lắm đấy. Lão ta bây giờ vẫn còn mang bộ dạng đầu óc mơ hồ kìa.”
Hai người cùng nhìn về một phía, vị Witcher có mái tóc màu trắng sữa đang có biểu cảm choáng váng, còn nhóc Ciri với mái tóc màu xám chuột thì đang líu lo bên cạnh chân lão.
Lão ta vẫn còn quá trẻ.
Vesemir vốn dĩ định nói ra câu này để bào chữa cho người học trò của mình.
Nhưng khi liếc mắt nhìn sang gã nhóc phái Gấu bên cạnh này, câu nói đó tự động bị nuốt ngược vào trong.
Geralt dù có trẻ trung đến mấy thì cũng đã bảy tám mươi tuổi rồi, còn thằng nhóc bên cạnh này ước chừng chỉ mới khoảng hai mươi lăm tuổi? Sự điều chỉnh phát triển mạnh mẽ do Gene seed mang lại đã khiến vị lão Witcher đoán tuổi của Lane lớn hơn một chút.
“Phải đi thôi, Vesemir. Lần này đòi Ciri ra ngoài, ước chừng thể diện của tôi ở chỗ các Dryad đã dùng hết sạch rồi, Brokilon bây giờ nhìn tôi với nhìn các ông chắc cũng chẳng có gì khác biệt đâu.”
Lane hất đầu với Vesemir một cái, liền đi về phía Geralt và Ciri.
Vị lão Witcher bước từng bước sát sao theo sau anh.
“Lane?”
“Ừm, có chuyện gì vậy?”
“Nếu như cậu muốn tới Kaer Morhen, tốt nhất là vào mùa đông.”
Bước chân của Lane dừng lại, xoay người với biểu cảm vừa ngỡ ngàng vừa vui mừng, nhìn vị lão Witcher vẫn như mọi khi.
“Nói như vậy, ông đồng ý cho tôi học tập những kiến thức cao thâm nhất trong giới Witcher rồi sao?”
“Tại sao lại không chứ?”
Lane dừng bước, còn Vesemir thì bước chân không dừng, trực tiếp lướt qua anh. Lần này đổi thành Lane đi theo phía sau.
“Lane, cậu đã không hề do dự khi cứu Ciri ra khỏi miệng của Yghern. Tôi biết, cậu có một vài trò mới mà những lão già như tôi không hiểu rõ, khiến cậu có thể thản nhiên đối mặt với độ cao chênh lệch mười mét. Nhưng điều tôi để tâm không phải là trò mới đó, mà là thái độ không hề do dự của cậu. Tôi biết cậu muốn cứu người, muốn cứu người theo bản năng, thế là đủ rồi.”
“Cậu có thể diện để đòi người từ tay Eithné, điều này nói lên rằng ít nhất cậu đã làm được một việc có thể khiến toàn bộ đại rừng rậm mang ơn cậu. Mà trước khi cậu mở lời với Eithné, cậu còn không quên đích thân hỏi han suy nghĩ của chính bản thân Ciri. Nói thật lòng, nếu tôi mà có cái thể diện như cậu, tôi đại khái là sẽ không nhớ ra được, hoặc nói cách khác là không thèm để ý đến suy nghĩ của một cô bé nhỏ nhắn như Ciri đâu.”
“Cậu rất xuất sắc, Lane. Về mọi phương diện, cậu đều rất xuất sắc.”
Lane không nhìn thấy biểu cảm của Vesemir, nhưng ngữ điệu của vị lão Witcher khiến anh cảm thấy mình giống như đang đối diện với vị giáo viên chủ nhiệm thời trung học đang chúc phúc cho mình thi đậu vào một trường đại học tốt vậy.
Bản thân ông ấy không thể nhận được lợi ích từ sự tiến bộ của bạn, nhưng ông ấy chính là chân thành hy vọng bạn có thể càng đi càng tốt hơn.
“Tôi sẽ mở cửa tất cả mọi thứ ở Kaer Morhen cho cậu, cậu có thể coi nơi đó như là nhà của mình, đây là lời hứa của tôi... Hà, thật thú vị, trong phái Sói đã rất lâu rồi không có người giống như cậu, Lane. Gần đây mấy đứa nhóc mà tôi dạy dỗ không có đứa nào khiến người ta bớt lo cả, bao gồm cả Geralt.”
“Trial of the Grasses của phái Gấu này chắc chắn là đã đột biến rồi.”
Lane nhìn tấm lưng cường tráng của vị lão Witcher mà mỉm cười, chạy nhỏ vài bước lên phía trước, một tay khoác lấy bả vai của Vesemir. Vị lão nhân phát ra tiếng cười sảng khoái.
“Hê! Cẩn thận cái bộ xương già này của tôi!”
“Ông là đang chỉ bộ xương già có thể đánh gục năm sáu gã thanh niên lực lưỡng sao?”
“Cũng không khoa trương đến thế đâu, tháng trước đánh nhau ở quán rượu tôi cũng chỉ hạ đo ván được có ba đứa.”
“Vậy bọn chúng tổng cộng có mấy đứa?”
“Ba đứa.”
Tiếng cười sảng khoái của vị lão nhân và chàng trai trẻ khiến Geralt ở bên kia vẫn còn đang cố gắng làm rõ tình hình phải nhìn sang.
Lão ta và Ciri vừa rồi đang ‘chỉ trích’ lẫn nhau.
Geralt ‘chỉ trích’ Ciri ngay từ lần đầu gặp mặt đã biết lão là ai, cũng như mối quan hệ giữa bọn họ, nhưng cứ nín nhịn cái xấu mà không chịu nói ra.
Bà vú già trong vương cung của Ciri là một người tin vào định mệnh, bà vú thường xuyên kể cho Ciri nghe về những vướng mắc giữa các Witcher và cha mẹ của cô bé.
Vị vú già đó còn tiên tri rằng, sẽ có một vị Witcher tóc trắng xuất hiện, đưa cô bé rời đi.
Còn bà ngoại của Ciri, tức là vương hậu Calanthe thì lần nào cũng nổi trận lôi đình, gào thét rằng ‘Chuyện đó là không thể nào, ta sẽ không để chuyện này xảy ra!’.
Cho nên tổng kết những điều trên, Geralt hoàn toàn tin rằng Ciri không nói rõ mối quan hệ chỉ là vì cô bé đang nín nhịn một bụng đầy những ý tưởng xấu xa.
Nhưng Ciri cũng đang ‘chỉ trích’ Geralt, cô bé nói cái bộ dạng muốn rũ bỏ sự liên kết về định mệnh với cô bé của Geralt khiến cô bé rất khó chịu, cảm thấy bản thân bị coi thành một cái gánh nặng đầy rẫy rắc rối.
Mà đợi đến khi Lane và Vesemir đi tới, cuộc ‘chỉ trích’ lẫn nhau vô thưởng vô phạt này cũng tự nhiên mà kết thúc.
“Được rồi, xem ra các người đã bàn bạc ổn thỏa rồi?”
Geralt khoanh tay nhướn mày, nhìn hai người đang khoác vai nhau đi tới.
Lane giơ ngón tay cái ra hiệu ‘đã xong’ với lão.
“Được rồi, chúng ta phải đi thôi. Lão Eithné đúng là nể mặt cậu thật, dịch chuyển tất cả chúng ta tới tận bên ngoài cái làng để ngựa rồi.”
Geralt cùng với Lane dẫn đường vào trong làng, sau khi thanh toán hóa đơn cho hộ nông dân đã chăm sóc Roach và Popeye, mỗi con ngựa chở hai người, đi về phía phương xa của Brokilon.
Họ dự tính trước tiên sẽ đưa Vesemir tới Brugge để nhận thù lao. Sau đó lại đưa Ciri quay về Cintra.
Tổng không thể vì cô bé này mà khiến hai nước khai chiến thật chứ?
Thế nhưng ngay khi tới ngã ba đường, Ciri đột nhiên kéo lấy bàn tay đang muốn kéo dây cương để rẽ ngoặt của Geralt, nhíu mày nói:
“Không, đừng đi con đường này, con đường kia tốt hơn.”
Geralt nhíu mày, nghiêm túc nhìn Ciri.
“Con có cảm giác gì sao? Làm sao con biết được?”
“Con chính là biết mà.”
Cô bé nhún vai đáp lại, đôi con ngươi màu xanh lục bảo cụp xuống, lộ vẻ kinh ngạc và bất lực.
“Nhưng tại sao chứ? Tại sao con lại biết được?”
Ở phía bên kia trên lưng Popeye, Lane và Vesemir không hẹn mà cùng nhíu mày nhìn Ciri.
Đứa trẻ mang Thượng Cổ Huyết Mạch... ở một nơi căn bản chưa từng tới bao giờ, đã tự nhiên nảy sinh cảm ứng, biết lộ trình có đúng hay không, trên đường có an toàn hay không.
Loại huyết mạch này là đã cố định thuật tiên tri trên người cô bé sao?
Hay là nói... cho dù là thuật tiên tri cao thâm, cũng chỉ là một phần biểu hiện của loại huyết mạch này thôi?
Lane lúc này có chút thấu hiểu ý tưởng của Eithné khi muốn để Ciri uống Nước của Brokilon, rồi nhân cơ hội đó mà thi pháp.
Geralt không để lại dấu vết mà đối mắt với sư phụ mình và Lane một cái, sau đó móc sợi dây chuyền phái Sói trong cổ áo mình ra.
“Chạm vào cái này đi, Ciri.”
“Oa ô!”
Cô bé há to miệng, “Con sói đáng sợ quá, nó thậm chí còn có răng nanh nữa.”
Vừa nói, ngón tay của Ciri áp sát vào mặt dây chuyền, còn chưa đợi cô bé hoàn toàn chạm vào, sợi dây chuyền đó đã bắt đầu kêu “lạch cạch”.
“Nó cử động rồi!”
Ciri lẩm bẩm:
“Đây là ma pháp, đúng không?”
“Đúng vậy, đây là ma pháp. Ciri, bây giờ do con dẫn đường.”
Lane cũng rất tự nhiên giơ tay lên với vị lão Witcher, xem như là một lời chào hỏi.
“Ông trông có vẻ chẳng hề hốt hoảng chút nào.”
Vesemir đứng dậy từ mặt đất, chỉnh đốn lại bộ giáp trụ có chút xiêu vẹo.
“Chẳng qua cũng chỉ là một ma pháp dịch chuyển mạnh mẽ mà thôi, những kẻ có tuổi thọ dài đằng đẵng, sức mạnh to lớn này luôn luôn như vậy. Ngay cả khi họ muốn đuổi những vị khách không mời ra khỏi nhà, họ cũng có thói quen sử dụng loại ma pháp vượt quy cách này. Không có gì đáng ngạc nhiên cả.”
“Ồ, vậy xem ra những thứ Geralt cần học hỏi từ ông vẫn còn nhiều lắm đấy. Lão ta bây giờ vẫn còn mang bộ dạng đầu óc mơ hồ kìa.”
Hai người cùng nhìn về một phía, vị Witcher có mái tóc màu trắng sữa đang có biểu cảm choáng váng, còn nhóc Ciri với mái tóc màu xám chuột thì đang líu lo bên cạnh chân lão.
Lão ta vẫn còn quá trẻ.
Vesemir vốn dĩ định nói ra câu này để bào chữa cho người học trò của mình.
Nhưng khi liếc mắt nhìn sang gã nhóc phái Gấu bên cạnh này, câu nói đó tự động bị nuốt ngược vào trong.
Geralt dù có trẻ trung đến mấy thì cũng đã bảy tám mươi tuổi rồi, còn thằng nhóc bên cạnh này ước chừng chỉ mới khoảng hai mươi lăm tuổi? Sự điều chỉnh phát triển mạnh mẽ do Gene seed mang lại đã khiến vị lão Witcher đoán tuổi của Lane lớn hơn một chút.
“Phải đi thôi, Vesemir. Lần này đòi Ciri ra ngoài, ước chừng thể diện của tôi ở chỗ các Dryad đã dùng hết sạch rồi, Brokilon bây giờ nhìn tôi với nhìn các ông chắc cũng chẳng có gì khác biệt đâu.”
Lane hất đầu với Vesemir một cái, liền đi về phía Geralt và Ciri.
Vị lão Witcher bước từng bước sát sao theo sau anh.
“Lane?”
“Ừm, có chuyện gì vậy?”
“Nếu như cậu muốn tới Kaer Morhen, tốt nhất là vào mùa đông.”
Bước chân của Lane dừng lại, xoay người với biểu cảm vừa ngỡ ngàng vừa vui mừng, nhìn vị lão Witcher vẫn như mọi khi.
“Nói như vậy, ông đồng ý cho tôi học tập những kiến thức cao thâm nhất trong giới Witcher rồi sao?”
“Tại sao lại không chứ?”
Lane dừng bước, còn Vesemir thì bước chân không dừng, trực tiếp lướt qua anh. Lần này đổi thành Lane đi theo phía sau.
“Lane, cậu đã không hề do dự khi cứu Ciri ra khỏi miệng của Yghern. Tôi biết, cậu có một vài trò mới mà những lão già như tôi không hiểu rõ, khiến cậu có thể thản nhiên đối mặt với độ cao chênh lệch mười mét. Nhưng điều tôi để tâm không phải là trò mới đó, mà là thái độ không hề do dự của cậu. Tôi biết cậu muốn cứu người, muốn cứu người theo bản năng, thế là đủ rồi.”
“Cậu có thể diện để đòi người từ tay Eithné, điều này nói lên rằng ít nhất cậu đã làm được một việc có thể khiến toàn bộ đại rừng rậm mang ơn cậu. Mà trước khi cậu mở lời với Eithné, cậu còn không quên đích thân hỏi han suy nghĩ của chính bản thân Ciri. Nói thật lòng, nếu tôi mà có cái thể diện như cậu, tôi đại khái là sẽ không nhớ ra được, hoặc nói cách khác là không thèm để ý đến suy nghĩ của một cô bé nhỏ nhắn như Ciri đâu.”
“Cậu rất xuất sắc, Lane. Về mọi phương diện, cậu đều rất xuất sắc.”
Lane không nhìn thấy biểu cảm của Vesemir, nhưng ngữ điệu của vị lão Witcher khiến anh cảm thấy mình giống như đang đối diện với vị giáo viên chủ nhiệm thời trung học đang chúc phúc cho mình thi đậu vào một trường đại học tốt vậy.
Bản thân ông ấy không thể nhận được lợi ích từ sự tiến bộ của bạn, nhưng ông ấy chính là chân thành hy vọng bạn có thể càng đi càng tốt hơn.
“Tôi sẽ mở cửa tất cả mọi thứ ở Kaer Morhen cho cậu, cậu có thể coi nơi đó như là nhà của mình, đây là lời hứa của tôi... Hà, thật thú vị, trong phái Sói đã rất lâu rồi không có người giống như cậu, Lane. Gần đây mấy đứa nhóc mà tôi dạy dỗ không có đứa nào khiến người ta bớt lo cả, bao gồm cả Geralt.”
“Trial of the Grasses của phái Gấu này chắc chắn là đã đột biến rồi.”
Lane nhìn tấm lưng cường tráng của vị lão Witcher mà mỉm cười, chạy nhỏ vài bước lên phía trước, một tay khoác lấy bả vai của Vesemir. Vị lão nhân phát ra tiếng cười sảng khoái.
“Hê! Cẩn thận cái bộ xương già này của tôi!”
“Ông là đang chỉ bộ xương già có thể đánh gục năm sáu gã thanh niên lực lưỡng sao?”
“Cũng không khoa trương đến thế đâu, tháng trước đánh nhau ở quán rượu tôi cũng chỉ hạ đo ván được có ba đứa.”
“Vậy bọn chúng tổng cộng có mấy đứa?”
“Ba đứa.”
Tiếng cười sảng khoái của vị lão nhân và chàng trai trẻ khiến Geralt ở bên kia vẫn còn đang cố gắng làm rõ tình hình phải nhìn sang.
Lão ta và Ciri vừa rồi đang ‘chỉ trích’ lẫn nhau.
Geralt ‘chỉ trích’ Ciri ngay từ lần đầu gặp mặt đã biết lão là ai, cũng như mối quan hệ giữa bọn họ, nhưng cứ nín nhịn cái xấu mà không chịu nói ra.
Bà vú già trong vương cung của Ciri là một người tin vào định mệnh, bà vú thường xuyên kể cho Ciri nghe về những vướng mắc giữa các Witcher và cha mẹ của cô bé.
Vị vú già đó còn tiên tri rằng, sẽ có một vị Witcher tóc trắng xuất hiện, đưa cô bé rời đi.
Còn bà ngoại của Ciri, tức là vương hậu Calanthe thì lần nào cũng nổi trận lôi đình, gào thét rằng ‘Chuyện đó là không thể nào, ta sẽ không để chuyện này xảy ra!’.
Cho nên tổng kết những điều trên, Geralt hoàn toàn tin rằng Ciri không nói rõ mối quan hệ chỉ là vì cô bé đang nín nhịn một bụng đầy những ý tưởng xấu xa.
Nhưng Ciri cũng đang ‘chỉ trích’ Geralt, cô bé nói cái bộ dạng muốn rũ bỏ sự liên kết về định mệnh với cô bé của Geralt khiến cô bé rất khó chịu, cảm thấy bản thân bị coi thành một cái gánh nặng đầy rẫy rắc rối.
Mà đợi đến khi Lane và Vesemir đi tới, cuộc ‘chỉ trích’ lẫn nhau vô thưởng vô phạt này cũng tự nhiên mà kết thúc.
“Được rồi, xem ra các người đã bàn bạc ổn thỏa rồi?”
Geralt khoanh tay nhướn mày, nhìn hai người đang khoác vai nhau đi tới.
Lane giơ ngón tay cái ra hiệu ‘đã xong’ với lão.
“Được rồi, chúng ta phải đi thôi. Lão Eithné đúng là nể mặt cậu thật, dịch chuyển tất cả chúng ta tới tận bên ngoài cái làng để ngựa rồi.”
Geralt cùng với Lane dẫn đường vào trong làng, sau khi thanh toán hóa đơn cho hộ nông dân đã chăm sóc Roach và Popeye, mỗi con ngựa chở hai người, đi về phía phương xa của Brokilon.
Họ dự tính trước tiên sẽ đưa Vesemir tới Brugge để nhận thù lao. Sau đó lại đưa Ciri quay về Cintra.
Tổng không thể vì cô bé này mà khiến hai nước khai chiến thật chứ?
Thế nhưng ngay khi tới ngã ba đường, Ciri đột nhiên kéo lấy bàn tay đang muốn kéo dây cương để rẽ ngoặt của Geralt, nhíu mày nói:
“Không, đừng đi con đường này, con đường kia tốt hơn.”
Geralt nhíu mày, nghiêm túc nhìn Ciri.
“Con có cảm giác gì sao? Làm sao con biết được?”
“Con chính là biết mà.”
Cô bé nhún vai đáp lại, đôi con ngươi màu xanh lục bảo cụp xuống, lộ vẻ kinh ngạc và bất lực.
“Nhưng tại sao chứ? Tại sao con lại biết được?”
Ở phía bên kia trên lưng Popeye, Lane và Vesemir không hẹn mà cùng nhíu mày nhìn Ciri.
Đứa trẻ mang Thượng Cổ Huyết Mạch... ở một nơi căn bản chưa từng tới bao giờ, đã tự nhiên nảy sinh cảm ứng, biết lộ trình có đúng hay không, trên đường có an toàn hay không.
Loại huyết mạch này là đã cố định thuật tiên tri trên người cô bé sao?
Hay là nói... cho dù là thuật tiên tri cao thâm, cũng chỉ là một phần biểu hiện của loại huyết mạch này thôi?
Lane lúc này có chút thấu hiểu ý tưởng của Eithné khi muốn để Ciri uống Nước của Brokilon, rồi nhân cơ hội đó mà thi pháp.
Geralt không để lại dấu vết mà đối mắt với sư phụ mình và Lane một cái, sau đó móc sợi dây chuyền phái Sói trong cổ áo mình ra.
“Chạm vào cái này đi, Ciri.”
“Oa ô!”
Cô bé há to miệng, “Con sói đáng sợ quá, nó thậm chí còn có răng nanh nữa.”
Vừa nói, ngón tay của Ciri áp sát vào mặt dây chuyền, còn chưa đợi cô bé hoàn toàn chạm vào, sợi dây chuyền đó đã bắt đầu kêu “lạch cạch”.
“Nó cử động rồi!”
Ciri lẩm bẩm:
“Đây là ma pháp, đúng không?”
“Đúng vậy, đây là ma pháp. Ciri, bây giờ do con dẫn đường.”