Chương 504: Chia nhau hành động
Sáng sớm ngày hôm sau, Lane tỉnh dậy từ đống rơm có trải tấm ga bằng vải lanh. Đây chính là giường nằm của quán trọ.
Và nhìn dáng vẻ của Phoibe, loại giường này thực sự là tiêu chuẩn chung của các quán trọ thời này.
“Ưm, chào buổi sáng, anh Lane.”
Phoibe vẫn còn đang ngái ngủ, em mơ màng dụi dụi mắt, trong lúc ngồi dậy còn lóng ngóng làm lật cả khay thức ăn tối qua. May mà đồ ăn bên trong đã được em ăn sạch bách từ tối rồi.
“Chào buổi sáng.”
Lane đáp lời Phoibe, “Tiện thể nhắc luôn, hôm nay chúng ta phải bắt đầu làm việc rồi đấy.”
“Làm việc ạ?”
Cô bé vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo sau cơn buồn ngủ nên ngẩn người ra một lúc, sau đó mới lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ. Nhưng ngay sau đó em lại bắt đầu thắc mắc.
“Nhưng chị Kassandra vẫn chưa đến tìm tụi mình mà? Tụi mình căn bản không biết những người Sparta đó muốn chị ấy làm gì.”
“Chậc chậc chậc, em như vậy là hoàn toàn không ổn đâu, Phoibe.”
Chàng Witcher vừa tặc lưỡi, vừa lộ ra vẻ mặt thâm sâu khó lường. Sau một thời gian ở chung với Phoibe, khía cạnh trẻ trung của anh cũng dần lộ diện trở lại trước mặt người quen.
“Ở giai đoạn này, chúng ta là những lính đánh thuê cung cấp dịch vụ cho người Sparta. Để anh nói cho em nghe một vài tư tưởng vượt thời đại nhé, Phoibe——”
Cô bé bị anh kéo theo cảm xúc, trố mắt nhìn Lane, chờ đợi lời giải đáp.
“Sự thành bại của ngành dịch vụ nằm ở việc thấu hiểu và nhận thức về khách hàng!”
Giống như Pythagoras khi nói ra định lý mang tên mình, Lane tuyên bố với Phoibe quy luật ngành dịch vụ mà anh ‘khám phá’ ra.
“Khách hàng cần gì mình lo cái đó, khách hàng nghĩ gì mình tính cái đó, trong ngành dịch vụ thì điều này là vô đối!”
“Ồ!!!”
Phoibe rất phối hợp lộ ra vẻ mặt không hiểu nhưng đầy thán phục.
“Tình trạng thiếu lương thực ở Megara trông hoàn toàn không bình thường. Cái thành bang nhỏ bé này vốn dĩ không nuôi nổi nhiều người, quân lương của người Athens và người Sparta phần lớn là được vận chuyển từ nơi khác đến, việc vơ vét tại địa phương chỉ là bổ sung thôi. Mà bây giờ, giá cả thức ăn trong thành Megara lại vọt lên đến mức này——”
Từ trạng thái đùa giỡn với người quen bắt đầu chuyển sang phân tích vấn đề, biểu cảm của Lane dần trở nên nghiêm túc.
“Vì chiến tranh nên các hoạt động thương mại của Megara với bên ngoài gần như đình trệ, cũng có thể loại trừ khả năng là do thương nhân giở trò. Việc tích trữ tại địa phương cũng không khả thi, bởi vì bất kể là người Sparta hay quan chấp chính Athens đều đang nắm binh quyền và sẽ không ngần ngại ra tay đâu.”
“Trong tình huống này, lương thực chỉ có thể chảy vào trong quân đội, bất kể là quân Athens hay quân Sparta, tóm lại là quân đội. Mà việc để lương thực Megara vốn chỉ dùng để bổ sung nay lại bị ép uổng đến mức này, những khả năng còn lại không có nhiều đâu...”
Lúc này Phoibe nghe đến mức đôi mắt đã mất đi tiêu điểm. Dù sao em cũng chỉ là một đứa trẻ mồ côi lớn lên ở Kephallonia, với trình độ học vấn của em, những lời này thực sự có chút vượt quá phạm vi hiểu biết.
Nhưng Lane đã bắt đầu vào nhịp phân tích, anh xoa cằm, tiếp tục mở rộng suy nghĩ.
“Kẻ cướp đoạt lương thực ở Megara chủ yếu là người Sparta... Người Athens hẳn đang phá hoại việc vận chuyển lương thực của đối phương, hoặc đơn giản là họ đang phá hoại kho dự trữ lương thực tại địa phương!”
“Em xem này, Phoibe. Nhu cầu của khách hàng đã được anh suy luận ra rồi đấy.”
Lane ngồi xếp bằng trên mặt đất, hai tay xòe ra, ý bảo ‘chuyện đơn giản thế thôi’.
Phoibe nghe mà vẻ mặt nghệch ra: “Được rồi, em biết anh giỏi rồi, nhưng anh có thể nói điều gì đó mà em hiểu được không? Ví dụ như tụi mình nên đi đâu? Nên làm gì?”
“Hãy phát huy sở trường của em đi, Phoibe. Em là người đã lăn lộn dưới sự thống trị của Kẻ Độc Nhãn hung ác trên đảo Kephallonia đấy, cộng sự ạ.”
Lane nhẹ nhàng đứng dậy, siết chặt lại các khóa gài trên bộ giáp.
“Giúp anh đi dạo quanh thành phố này xem có gì bất thường không. Chỉ cần dò hỏi tin tức thôi là được.”
“Nếu như, anh nói là nếu như, có kẻ muốn vì chuyện này mà tìm cách gây rắc rối cho em, thì em hãy dùng cái này.”
Anh rút từ trong túi da luyện kim sau thắt lưng ra một quả cầu tròn bằng lòng bàn tay, đưa cho Phoibe.
“【 Dancing Star 】, châm ngòi nổ bên trên, sau đó ném về phía kẻ thù là được. Ném xong thì đừng nhìn về hướng đó nữa, lấy tay bịt tai lại, há miệng ra, rồi chạy. Hiểu không?”
Lane giải thích đại khái cho Phoibe cách để tránh bị thương bởi quả bom gây choáng do chính mình ném ra.
“Oa!” Cô bé nâng quả bom luyện kim trong tay và thốt lên kinh ngạc: “Cái này được làm bằng thần lực của anh sao? Có phải không ạ?!”
“Phoibe nè~” Lane kéo dài giọng, hai tay chống nạnh nhìn xuống cô bé.
Phoibe ngoan ngoãn nhún vai, lộ ra vẻ mặt nhận lỗi: “Được rồi, anh và chị Kassandra đều không phải thần, anh nói sao thì là vậy đi.”
“Vậy bây giờ lặp lại cho anh nghe hướng dẫn sử dụng xem nào.”
“Châm lửa, không được nhìn thẳng, bịt tai, há miệng... Đây là nghi thức tế lễ cho anh hay cho cha của anh vậy?”
Chàng Witcher lần này dứt khoát cốc cho em một cái vào đầu để ngừng suy nghĩ lung tung.
“Được rồi, rửa mặt rồi bắt đầu làm việc thôi. Anh định ra ngoài thành xem thử, số đồng Drachma này đưa em dùng.”
Khi Phoibe nhận lấy mười đồng Drachma từ tay Lane, ngay cả tay em cũng run lên bần bật.
“Anh thực sự tin tưởng em vậy sao, anh Lane?”
Cô bé lặng im một lúc một cách kỳ lạ, sau đó mới ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào đôi mắt mèo của anh.
“Em nhất định sẽ làm tốt việc này!”
“Tất nhiên rồi.” Lane gật đầu, nở một nụ cười rạng rỡ: “Em là người dù bị hai tên cướp kề dao vào cổ vẫn có thể cắn bọn chúng một cái cơ mà, Phoibe. Hãy tự tin lên, những kẻ chỉ biết cắm đầu bái thần trong cái thành phố này so với em chẳng khác gì lũ cừu non đâu.”
“Ngoài ra: An toàn là trên hết. Hiểu chưa?”
Phoibe trọng trọng gật đầu.
Tiếp đó, Lane quay người mở cửa sổ gỗ, giống như một con báo linh hoạt phóng vụt ra ngoài. Phoibe vội vàng chạy đến cửa sổ nhìn theo, nhưng chỉ trong vài giây, em chỉ còn có thể nhìn thấy bóng lưng anh chạy xa dần trên những lớp ngói đỏ của các mái nhà san sát nhau.
“Oa...”
“Mặc bộ giáp nặng như vậy mà còn chạy nhanh thế, y hệt chị Kassandra luôn!”
“Lúc nào đó em phải nhờ anh ấy dạy cho mới được, anh Lane chắc là dễ nói chuyện hơn chị ấy... chắc vậy?”
Cô em gái nhỏ lẩm bẩm rồi chạy bước nhỏ xuống lầu, đi ra từ con hẻm nơi quán trọ tọa lạc, linh hoạt như một con cá nhỏ lặn vào trong đám đông của Megara. Em sẽ vận dụng bản lĩnh sinh tồn đã được rèn luyện khi đối phó với tay chân của Kẻ Độc Nhãn để hoàn thành nhiệm vụ này.
Còn về phía Lane.
Chàng Witcher di chuyển trên những mái nhà san sát, tránh khỏi sự chú ý của mọi người dưới phố.
Chạy đà, mượn lực, bức tường bao quanh thành bang cao bằng tòa nhà ba tầng chỉ sau một cú nhảy của anh đã chạm tới rìa. Tiếp đó ngón tay gồng lên, cánh tay dùng lực, cơ thể nặng gần ba trăm kg trực tiếp lộn nhào lên trên.
Tại đoạn tường thành không người vốn đã được dùng giác quan Witcher để trinh sát từ trước, Lane không dừng lại mà lộn người nhảy xuống ngay.
Hơi thở của 【 Khinh Thân Thuật 】 giúp anh tiếp đất an toàn dưới trọng lượng cơ thể khổng lồ, khung xương cường hóa khiến anh thậm chí còn không bị tê chân, chỉ có cơ bắp hơi sưng đau. Phoibe sẽ tìm kiếm manh mối bên trong thành, còn anh thì định trực tiếp tìm đến tuyến tiếp tế của người Sparta để xem xét tình hình tại hiện trường.
Và nhìn dáng vẻ của Phoibe, loại giường này thực sự là tiêu chuẩn chung của các quán trọ thời này.
“Ưm, chào buổi sáng, anh Lane.”
Phoibe vẫn còn đang ngái ngủ, em mơ màng dụi dụi mắt, trong lúc ngồi dậy còn lóng ngóng làm lật cả khay thức ăn tối qua. May mà đồ ăn bên trong đã được em ăn sạch bách từ tối rồi.
“Chào buổi sáng.”
Lane đáp lời Phoibe, “Tiện thể nhắc luôn, hôm nay chúng ta phải bắt đầu làm việc rồi đấy.”
“Làm việc ạ?”
Cô bé vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo sau cơn buồn ngủ nên ngẩn người ra một lúc, sau đó mới lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ. Nhưng ngay sau đó em lại bắt đầu thắc mắc.
“Nhưng chị Kassandra vẫn chưa đến tìm tụi mình mà? Tụi mình căn bản không biết những người Sparta đó muốn chị ấy làm gì.”
“Chậc chậc chậc, em như vậy là hoàn toàn không ổn đâu, Phoibe.”
Chàng Witcher vừa tặc lưỡi, vừa lộ ra vẻ mặt thâm sâu khó lường. Sau một thời gian ở chung với Phoibe, khía cạnh trẻ trung của anh cũng dần lộ diện trở lại trước mặt người quen.
“Ở giai đoạn này, chúng ta là những lính đánh thuê cung cấp dịch vụ cho người Sparta. Để anh nói cho em nghe một vài tư tưởng vượt thời đại nhé, Phoibe——”
Cô bé bị anh kéo theo cảm xúc, trố mắt nhìn Lane, chờ đợi lời giải đáp.
“Sự thành bại của ngành dịch vụ nằm ở việc thấu hiểu và nhận thức về khách hàng!”
Giống như Pythagoras khi nói ra định lý mang tên mình, Lane tuyên bố với Phoibe quy luật ngành dịch vụ mà anh ‘khám phá’ ra.
“Khách hàng cần gì mình lo cái đó, khách hàng nghĩ gì mình tính cái đó, trong ngành dịch vụ thì điều này là vô đối!”
“Ồ!!!”
Phoibe rất phối hợp lộ ra vẻ mặt không hiểu nhưng đầy thán phục.
“Tình trạng thiếu lương thực ở Megara trông hoàn toàn không bình thường. Cái thành bang nhỏ bé này vốn dĩ không nuôi nổi nhiều người, quân lương của người Athens và người Sparta phần lớn là được vận chuyển từ nơi khác đến, việc vơ vét tại địa phương chỉ là bổ sung thôi. Mà bây giờ, giá cả thức ăn trong thành Megara lại vọt lên đến mức này——”
Từ trạng thái đùa giỡn với người quen bắt đầu chuyển sang phân tích vấn đề, biểu cảm của Lane dần trở nên nghiêm túc.
“Vì chiến tranh nên các hoạt động thương mại của Megara với bên ngoài gần như đình trệ, cũng có thể loại trừ khả năng là do thương nhân giở trò. Việc tích trữ tại địa phương cũng không khả thi, bởi vì bất kể là người Sparta hay quan chấp chính Athens đều đang nắm binh quyền và sẽ không ngần ngại ra tay đâu.”
“Trong tình huống này, lương thực chỉ có thể chảy vào trong quân đội, bất kể là quân Athens hay quân Sparta, tóm lại là quân đội. Mà việc để lương thực Megara vốn chỉ dùng để bổ sung nay lại bị ép uổng đến mức này, những khả năng còn lại không có nhiều đâu...”
Lúc này Phoibe nghe đến mức đôi mắt đã mất đi tiêu điểm. Dù sao em cũng chỉ là một đứa trẻ mồ côi lớn lên ở Kephallonia, với trình độ học vấn của em, những lời này thực sự có chút vượt quá phạm vi hiểu biết.
Nhưng Lane đã bắt đầu vào nhịp phân tích, anh xoa cằm, tiếp tục mở rộng suy nghĩ.
“Kẻ cướp đoạt lương thực ở Megara chủ yếu là người Sparta... Người Athens hẳn đang phá hoại việc vận chuyển lương thực của đối phương, hoặc đơn giản là họ đang phá hoại kho dự trữ lương thực tại địa phương!”
“Em xem này, Phoibe. Nhu cầu của khách hàng đã được anh suy luận ra rồi đấy.”
Lane ngồi xếp bằng trên mặt đất, hai tay xòe ra, ý bảo ‘chuyện đơn giản thế thôi’.
Phoibe nghe mà vẻ mặt nghệch ra: “Được rồi, em biết anh giỏi rồi, nhưng anh có thể nói điều gì đó mà em hiểu được không? Ví dụ như tụi mình nên đi đâu? Nên làm gì?”
“Hãy phát huy sở trường của em đi, Phoibe. Em là người đã lăn lộn dưới sự thống trị của Kẻ Độc Nhãn hung ác trên đảo Kephallonia đấy, cộng sự ạ.”
Lane nhẹ nhàng đứng dậy, siết chặt lại các khóa gài trên bộ giáp.
“Giúp anh đi dạo quanh thành phố này xem có gì bất thường không. Chỉ cần dò hỏi tin tức thôi là được.”
“Nếu như, anh nói là nếu như, có kẻ muốn vì chuyện này mà tìm cách gây rắc rối cho em, thì em hãy dùng cái này.”
Anh rút từ trong túi da luyện kim sau thắt lưng ra một quả cầu tròn bằng lòng bàn tay, đưa cho Phoibe.
“【 Dancing Star 】, châm ngòi nổ bên trên, sau đó ném về phía kẻ thù là được. Ném xong thì đừng nhìn về hướng đó nữa, lấy tay bịt tai lại, há miệng ra, rồi chạy. Hiểu không?”
Lane giải thích đại khái cho Phoibe cách để tránh bị thương bởi quả bom gây choáng do chính mình ném ra.
“Oa!” Cô bé nâng quả bom luyện kim trong tay và thốt lên kinh ngạc: “Cái này được làm bằng thần lực của anh sao? Có phải không ạ?!”
“Phoibe nè~” Lane kéo dài giọng, hai tay chống nạnh nhìn xuống cô bé.
Phoibe ngoan ngoãn nhún vai, lộ ra vẻ mặt nhận lỗi: “Được rồi, anh và chị Kassandra đều không phải thần, anh nói sao thì là vậy đi.”
“Vậy bây giờ lặp lại cho anh nghe hướng dẫn sử dụng xem nào.”
“Châm lửa, không được nhìn thẳng, bịt tai, há miệng... Đây là nghi thức tế lễ cho anh hay cho cha của anh vậy?”
Chàng Witcher lần này dứt khoát cốc cho em một cái vào đầu để ngừng suy nghĩ lung tung.
“Được rồi, rửa mặt rồi bắt đầu làm việc thôi. Anh định ra ngoài thành xem thử, số đồng Drachma này đưa em dùng.”
Khi Phoibe nhận lấy mười đồng Drachma từ tay Lane, ngay cả tay em cũng run lên bần bật.
“Anh thực sự tin tưởng em vậy sao, anh Lane?”
Cô bé lặng im một lúc một cách kỳ lạ, sau đó mới ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào đôi mắt mèo của anh.
“Em nhất định sẽ làm tốt việc này!”
“Tất nhiên rồi.” Lane gật đầu, nở một nụ cười rạng rỡ: “Em là người dù bị hai tên cướp kề dao vào cổ vẫn có thể cắn bọn chúng một cái cơ mà, Phoibe. Hãy tự tin lên, những kẻ chỉ biết cắm đầu bái thần trong cái thành phố này so với em chẳng khác gì lũ cừu non đâu.”
“Ngoài ra: An toàn là trên hết. Hiểu chưa?”
Phoibe trọng trọng gật đầu.
Tiếp đó, Lane quay người mở cửa sổ gỗ, giống như một con báo linh hoạt phóng vụt ra ngoài. Phoibe vội vàng chạy đến cửa sổ nhìn theo, nhưng chỉ trong vài giây, em chỉ còn có thể nhìn thấy bóng lưng anh chạy xa dần trên những lớp ngói đỏ của các mái nhà san sát nhau.
“Oa...”
“Mặc bộ giáp nặng như vậy mà còn chạy nhanh thế, y hệt chị Kassandra luôn!”
“Lúc nào đó em phải nhờ anh ấy dạy cho mới được, anh Lane chắc là dễ nói chuyện hơn chị ấy... chắc vậy?”
Cô em gái nhỏ lẩm bẩm rồi chạy bước nhỏ xuống lầu, đi ra từ con hẻm nơi quán trọ tọa lạc, linh hoạt như một con cá nhỏ lặn vào trong đám đông của Megara. Em sẽ vận dụng bản lĩnh sinh tồn đã được rèn luyện khi đối phó với tay chân của Kẻ Độc Nhãn để hoàn thành nhiệm vụ này.
Còn về phía Lane.
Chàng Witcher di chuyển trên những mái nhà san sát, tránh khỏi sự chú ý của mọi người dưới phố.
Chạy đà, mượn lực, bức tường bao quanh thành bang cao bằng tòa nhà ba tầng chỉ sau một cú nhảy của anh đã chạm tới rìa. Tiếp đó ngón tay gồng lên, cánh tay dùng lực, cơ thể nặng gần ba trăm kg trực tiếp lộn nhào lên trên.
Tại đoạn tường thành không người vốn đã được dùng giác quan Witcher để trinh sát từ trước, Lane không dừng lại mà lộn người nhảy xuống ngay.
Hơi thở của 【 Khinh Thân Thuật 】 giúp anh tiếp đất an toàn dưới trọng lượng cơ thể khổng lồ, khung xương cường hóa khiến anh thậm chí còn không bị tê chân, chỉ có cơ bắp hơi sưng đau. Phoibe sẽ tìm kiếm manh mối bên trong thành, còn anh thì định trực tiếp tìm đến tuyến tiếp tế của người Sparta để xem xét tình hình tại hiện trường.